Chuyện bác đến thăm người nghèo nhất hà nội tết nhâm dần 1962

     

Sinh thời bác bỏ Hồ yêu thương từng nói: “Tôi chỉ bao gồm một tê mê muốn, ham muốn tột nhảy là sao cho nhân dân ta ai cũng có cơm ăn áo mặc, ai ai cũng được học hành”. Và những lần Tết đến, Xuân về, bác bỏ lại nghĩ cho dân, lo thế nào cho dân có một ngày xuân ấm no, hạnh phúc. Mỗi mẩu chuyện về Người, nhất là những mẩu chuyện Bác hồ thăm cùng chúc tết người nghèo, dù khôn cùng mực giản dị nhưng vẫn luôn có quý hiếm nhân văn sâu sắc cho hôm nay và mai sau.

Bạn đang xem: Chuyện bác đến thăm người nghèo nhất hà nội tết nhâm dần 1962

*
Ảnh minh họa

Xuân Tân Tỵ, năm 1941, bác bỏ mới được để chân trở về giữa lòng sông núi thân yêu thương sau đúng 30 năm trời ra đi tìm kiếm đường cứu vãn nước (1911-1941). Hành trang theo bác bỏ trở về vẻn vẹn chỉ gồm một loại va ly xách tay bởi mây, trong đựng hai bộ quần áo đã cũ với tập tài liệu con đường giải phóng tập hòa hợp những bài giảng trong lớp huấn luyện và giảng dạy ở Nậm quang đãng (Quảng Tây, Trung Quốc) do bác phụ trách vừa mới xong xuôi trước đầu năm mấy hôm.

mùa xuân năm ấy, tự hang Pác Bó đã ra đời một bài thơ Xuân tuyệt rất đẹp của bác Hồ: "Non xa xa, nước xa xa/ Nào nên thênh thang new gọi là/ Đây suối Lênin, kia núi Mác/ hai tay xuất bản một đánh hà".

thiết yếu trong cuộc "vi hành" đêm cha mươi tết của mùa Xuân độc lập đầu tiên đó, bác bỏ Hồ đã tận mắt chứng kiến cảnh gia đình một tín đồ đạp xích lô "Tết mà không tồn tại Tết" kế bên một nén hương đang cháy dở bên trên bàn, còn chủ nhà thì đã đắp chiếu nằm mê mệt do ốm. Chưng đã xúc rượu cồn lấy khăn lau nước mắt, lặng lẽ âm thầm bước thoát ra khỏi nhà, bảo bạn hữu thư ký kết ghi lại add để hôm sau report cho bạn bè Chủ tịch hà thành biết.

Cũng đêm ba mươi đầu năm mới Bính Tuất đó, đúng tiếng giao thừa, khi Đài giờ nói việt nam truyền khi khắp non sông lời chúc mừng năm mới tết đến của quản trị Hồ Chí Minh, thì bao gồm Người lại đang tiếp tục vui Xuân thuộc nhân dân sinh sống đền Ngọc Sơn, trong vai một người lớn tuổi cùng cháu đi hái lộc.

Lần đầu tiên nhân dân Hà Nội, nhân dân cả nước, thừa hưởng một ngày xuân mới mẻ, giao thừa nghe phát âm thư chúc đầu năm của bác Hồ: "Hỡi đồng bào cả nước!

Hôm nay là mùng một đầu năm năm Bính Tuất, ngày Tết trước tiên của nước việt nam Dân nhà Cộng hoà. Tôi thay mặt đại diện Chính che chúc đồng bào năm mới tết đến muôn sự xuất sắc lành".

Cuối thư là một bài thơ ngắn: "Trong năm Bính Tuất mới/ Muôn vấn đề đều tiến tới/ loài kiến quốc giường thành công/ binh cách mau win lợi".

tính từ lúc mùa Xuân thứ nhất đó, xuyên suốt 24 năm làm chủ tịch nước, những lần Tết đến, Xuân về, bác bỏ lại nghĩ mang đến dân, lo làm sao cho dân có một ngày xuân ấm no, hạnh phúc. Thường thì trước Tết tía tháng, bác đã nhắc những cơ quan, các ngành sẵn sàng Tết mang đến dân. Riêng bác bỏ cũng trường đoản cú mình sẵn sàng sớm tía việc. Tìm kiếm ý thơ cho bài thơ mừng năm mới, nhắc văn phòng chuẩn bị thiếp "Chúc Mừng Năm Mới" để kịp gửi tới các nơi hun hút nhất, bao gồm cả bộ team ở những vùng rừng núi, hải đảo xa xôi cùng cán bộ công tác làm việc ở nước ngoài. Và sau cùng là một lịch trình đi thăm dân cấp thiết thiếu đối với Bác, một lịch trình riêng mà lại chỉ bác bỏ và các bè bạn cảnh vệ biết.

có tương đối nhiều cuộc gặp mặt các mái ấm gia đình nghèo trong đợt Tết vô cùng xúc động, như trường hợp bác đến thăm mái ấm gia đình mẹ con chị Tín, một lao động nghèo sinh sống phố mặt hàng Chĩnh, thủ đô hà nội vào tối tía mươi đầu năm năm 1960.

Xem thêm: Stream Mây Và Tóc Em Bay - Lời Bài Hát Tuổi Đời Mênh Mông

đầu năm năm 1960, nếu bác bỏ chỉ mang lại thăm các mái ấm gia đình theo chương trình của các cơ quan đã bố trí thì làm sao chủ tịch nước biết được gần mang lại giao vượt rồi nhưng chị Tín vẫn tồn tại phải đi gánh nước thuê thay đổi gạo nhằm sáng mai mùng một Tết gồm cơm ăn cho tứ đưa nhỏ của mình. Gặp gỡ Bác, chị Tín xúc động để rơi cả song thùng gánh nước xuống đất, run run cầm lấy bàn tay của Bác:

- Cháu bất ngờ lại được bác đến thăm...

Chỉ nói được vậy, chị vẫn oà lên khóc nức nở.

Vị chủ tịch nước đã an ủi chị:

- Bác chưa đến thăm những gia đình như cô thì thăm ai...

Và bác bỏ đã vào nhà thăm hỏi khá lâu năm mẹ bé chị Tín. Gọi là nhà nhưng mà đâu có phải là nhà cơ mà là một cái chái như một túp lều. Chồng chị Tín là người công nhân khuân vác sinh hoạt bến phả Đen sẽ mất từ thời điểm cách đó bốn năm, còn chị thì mang lại đến bây giờ vẫn chưa có việc làm ổn định. Cảnh nghèo của mái ấm gia đình đã phũ phàng chỉ ra trước đôi mắt Bác. Trên mẫu bàn mộc mục chỉ bao gồm một nải chuối xanh và một gói kẹo. Đúng là "Ba mươi tết mà không tồn tại Tết". Từ thời điểm cách đây 15 năm, đầu năm mới Độc lập đầu tiên, bác bỏ đã nhức lòng tận mắt chứng kiến cảnh một gia đình "Tết mà không có Tết" ở ngõ ngách Sinh Từ. Đó là khi đất nước mới ra khỏi vòng nô lệ. Còn bây giờ, kháng chiến đã chiến hạ lợi, hoà bình đang sáu năm, mà lại còn chiếc cảnh này sao? chưa hẳn ở đâu xa nhưng ở ngay thủ đô hà nội Hà Nội... Vậy còn bao nhiêu gia đình như thế này nghỉ ngơi khắp đông đảo miền khu đất nước? Cứ ngồi nghe báo cáo thì đâu cũng là no ấm, tươi vui...

Đêm ấy, trên tuyến đường về, ngồi trên xe, bác Hồ trầm dìm suy nghĩ. Vẻ đăm chiêu thoáng hiện tại trên khuôn mặt của Người. Bác đã có lần tâm sự cùng với các đồng minh phục vụ: "Một ngày dân chưa đủ ăn, áo chưa đủ mặc, những cháu không được học hành, mọi fan còn khổ thì Bác nạp năng lượng không ngon, ngủ ko yên".

Về mang đến nhà, các bè bạn Bộ chính trị đang chờ bác để chúc mừng năm mới. Phần nhiều người do dự khi thấy bác bỏ không vui. Chưng kể lại hoàn cảnh gia đình chị Tín mang đến mọi fan nghe. Cuối mẩu truyện Bác nói "Ta có cơ quan ban ngành trong tay, nhưng tổ chức chính quyền đó chưa thực sự là do dân, bởi dân. Một vài lãnh đạo những địa phương còn quan liêu liêu với nặng về hình thức. Chúng ta không chịu đi sâu, đi cạnh bên quần chúng, nên ship hàng quần chúng chưa tốt. Nếu bọn họ chỉ nghe report của chúng ta thì đang không bao giờ nắm được đúng đắn tình hình để có chủ trương, quyết nghị đúng đắn. Đảng quan liêu liêu, cơ quan ban ngành quan liêu, đích thực là một nguy hại đối với giang sơn chúng ta.

mẩu truyện Tết bác đến thăm các gia đình nghèo, trong những số đó có mái ấm gia đình chị Tín là những mẩu chuyện thể hiện tại hành động, câu hỏi làm đời thường cụ thể nhưng tiềm ẩn một triết lý sống, một nhân biện pháp vĩ đại, trọng điểm hồn cừ khôi với một tình yêu yêu mênh mông vô tận so với con bạn của bác Hồ. Bác nói :“Mỗi người, mỗi gia đình đều có một nỗi khổ cực riêng với gộp mọi nỗi đau đớn riêng của từng người, mỗi mái ấm gia đình lại thì thành nỗi cực khổ của tôi”. Trong cuộc đời hoạt động vui chơi của mình, chưng đã để chân lên những nước, những nơi trên những châu lục Á, Âu, Phi, Mỹ và các lần, bác đã rơi nước mắt lúc phải chứng kiến những miếng đời bất hạnh, hồ hết kiếp sống chiến mã trâu của những người nô lệ, những người lao rượu cồn nghèo khổ. Câu chuyện Bác mang lại thăm và chúc đầu năm mới những gia đình nghèo như gia đình chị Tín thiệt xúc động, đã xóa đi khoảng cách giữa chưng là quản trị nước với những người dân dân lao động bình thường trong xóm hội.

Xem thêm: Hãy Kể Về Việc Tốt Em Đã Làm Chọn Lọc Hay Nhất, Kể Về Một Việc Tốt Mà Em Đã Làm Chọn Lọc Hay Nhất

Là chủ tịch nước, thiên chức của cả dân tộc bản địa đang đặt lên trên đôi vai Bác. Biết bao công việc bộn bề, vậy mà chưng vẫn dành thời hạn để đến thăm phần lớn gia đình nghèo khổ khi năm cũ chuẩn bị qua - xuân mới đã về.Đó đó là tình yêu mến con người, là sự quan tâm ân buộc phải của Bác so với Nhân dân, đặc biệt là những tín đồ nghèo khổ, có yếu tố hoàn cảnh bất hạnh. Hai câu thơ trong phòng thơ Tố Hữu: “Bác ơi, tim chưng mênh mông thế/ Ôm cả đất nước mọi kiếp người” đã ca ngợi lòng nhân ái mênh mông của Bác, sự quyết tử suốt đời mang đến Nhân dân, đến dân tộc, cho nhân loại hòa bình. Rất có thể thấy, đức độ của chưng theo năm tháng càng khắc ghi sâu đậm không bao giờ phai nhạt cùng lung linh toả sáng trong tâm địa hồn mỗi cá nhân dân Việt Nam.