Bài hát lỳ và sáo

     

Đã biết và ái mộ nhạc sỹ làm sao thì tôi hay tìm hiểu về họ, đặc biệt là bút pháp, phong cách sáng tác để học hỏi. Với Văn bình thường là một trong những nhạc sỹ tôi search đến...

Bạn đang xem: Bài hát lỳ và sáo

Tôi còn nhớ rất rõ: Vào khoảng trong thời gian 1952 - 1953, trên một vùng quê hẻo lánh của huyện Hạ Hòa, thức giấc Phú Thọ, fan ta dựng các lán, trại mang đến thương binh mang lại ở. Đây là số yêu thương binh không thể liên tục cầm súng làm nên trận, được đưa về hậu cứ để chữa trị. Những sinh hoạt văn nghệ luôn luôn được tổ chức để bằng hữu có cuộc sống đời thường tinh thần tốt, mau chóng hồi sinh sức khỏe.

Những đêm văn nghệ như vậy được bà con đến xem khôn cùng đông. đồng minh "nhóc" như tôi khi ấy rất là thích thú. Tôi thuộc lòng một bài hát vì hầu như buổi âm nhạc nào như vậy cũng có thể có một cặp nam, "nữ" ra tuy vậy ca (nam đóng góp giả phụ nữ vì không có nữ): "Cày sâu cuốc bẫm chấm dứt rồi, tín đồ dân cày thi đua, thi đua đắp bờ tát nước, thuộc tát nước với mẫu gầu dai…". Cặp trai, "gái" yêu quý binh hát bài xích này khiến cho người xem hết sức thú vị, mỉm cười nghiêng ngả.

Sau chủ quyền lập lại (1954), tôi lại cũng nhập tâm mấy bài bác hát thiếu thốn nhi: "Lỳ và Sáo", "Đếm sao", "Lượn tròn, lượn khéo", "Trăng theo em rước đèn"… Mãi sau này này, là sinh viên, tập toạng sáng tác âm nhạc thì hay suy xét các nhạc sỹ nổi tiếng, gồm những bài xích hát mình ưa thích, tôi bắt đầu biết những bài bác hát bên trên là của cùng một tác giả: Văn Chung.

*

Cố nhạc sỹ Văn Chung.

Đã biết và ngưỡng mộ nhạc sỹ nào thì tôi hay tò mò về họ, nhất là bút pháp, phong cách sáng tác nhằm học hỏi. Cùng Văn tầm thường là giữa những nhạc sỹ tôi search đến. Ngày ấy, ông sống ngơi nghỉ phố Lê Thánh Tông, ngay sát Trường Đại học tập Tổng đúng theo (cơ sở 1) và làm giám đốc Nhà hát Giao hưởng thích hợp xướng Nhạc vũ kịch Việt Nam.

Chưa gặp, chỉ nghe các ca khúc của Văn bình thường (cả người lớn lẫn thiếu thốn nhi), thấy nhạc điệu có âm hưởng rất dân tộc, lại mượt mại, duyên dáng, tôi cứ tưởng tượng tác giả khác hẳn khi gặp gỡ mặt. Thoạt nhìn, dễ dàng nghĩ ông là 1 cán bộ tổ chức hoặc nhà giáo tế bào phạm, thô khan. Tuy thế tiếp xúc lâu, nhất là lúc đã trở cần thân thiết, lại thấy ông trọn vẹn khác: hết sức tình cảm, trìu mến, ân cần, giản dị, hòa đồng, không một ít khách sáo, xuề xòa và rất thẳng thắn.

Ở nước ta, rất ít nhạc sỹ được xem như là của một đối tượng người tiêu dùng công bọn chúng riêng nào đó bởi phần nhiều họ sáng sủa tác giành cho mọi đối tượng, viết về không hề ít đề tài. Vậy đề nghị để rất có thể gọi được là nhạc sỹ (hoặc đơn vị thơ, công ty văn, họa sỹ…) của một đối tượng ví dụ nào kia thì phải tất cả hai yếu đuối tố: Một là, phải có khá nhiều tác phẩm (số lượng).

Hai là phải xuất sắc, được đối tượng người tiêu dùng đó yêu thương thích, tán dương (chất lượng). Riêng biệt với nông dân, trường đoản cú trước đến lúc này chỉ bao gồm 4 nhạc sỹ được xem như là "Nhạc sỹ của nông dân". Đó là Văn Chung, Lê Lôi, Nguyễn Văn Tý với Thái Cơ (xếp theo thiết bị tự tuổi tác). Cả tư vị đều phải có những ca khúc tốt được bà nhỏ nông dân khôn xiết ưa thích. Nhưng riêng Văn chung thì ở kề bên chất lượng sệt sắc, bao gồm số lượng nhiều hơn hẳn.

Ngoài bài vừa dẫn mang tên "Hò dân cày" sáng tác trong binh đao chống Pháp, ông còn tồn tại một loạt bài khét tiếng được công chúng truyền tụng một thời. Đó là "Gái thôn Đoài, trai làng mạc Thượng". Và riêng về các bước đi cấy của nông dân, ông tất cả tới 4 bài, bài nào cũng có thể có sức lan tỏa: "Lúa ghép thẳng hàng", "Cấy lúa xuân", "Ba cô gái đảm" và "Tính hẹn cùng tình".

Những ai ưa thích âm nhạc, đặc biệt là nông dân sống ở phần đa thập niên 60-70 của rứa kỷ trăng tròn không thể không biết những bài hát này. Bao gồm lần tôi hỏi ông, do sao ông viết phần đông 4 bài bác về cấy lúa vậy nên thì ông mang lại biết các bước này chỉ bạn nữ làm, cơ mà ông lại muốn nói tới người đàn bà nông dân với đều phẩm hóa học cao quý. Họ luôn luôn tần tảo, vất vả, vừa cáng đáng việc đồng áng, vừa chuẩn bị sẵn sàng chiến đấu mọi khi có máy bay của địch xâm phạm bầu trời quê hương.

Xem thêm: Hãy Nêu Suy Nghĩ Của Em Về Vai Trò Củaa Những Người Lãnh Đạo Anh Minh Là Gì

Rõ nhất là trường hợp bài xích "Quê tôi giải phóng" ông viết ngay sau ngày độc lập lập lại trên khu vực miền bắc (1954). Từ nhị câu thơ lục chén bát làm sẵn "Từ ngày giải tỏa quê tôi, mít tinh lại họp rợp trời cò bay", ông bước đầu bài hát rất thoải mái và tự nhiên rồi thêm mấy tiếng "ô là hô hoan hô" thật duyên dáng.

Toàn bộ bài xích hát nổi rõ cấu tạo từ chất chèo, tốt nhất là mấy câu "Ríu ra ríu rít từng đàn con trẻ dung dăng dung dẻ từng lũ con trẻ đến lớp ban ngày". Văn tầm thường là nhạc sỹ của nông dân. Cũng nói cách khác ông là nhạc sỹ của đồng bằng bắc bộ vì hầu như toàn cục các ca khúc của ông chỉ khai thác làm từ chất liệu dân ca khu vực này. Và có lẽ sau Phạm Duy, ông là người khai thác dân ca Bắc Bộ thành công nhất.

Lần trước tiên được xúc tiếp với Văn Chung là lúc tôi đã làm phóng viên văn nghệ tại một tờ báo, từ thời điểm cách đó cũng sẽ hơn 40 năm. Tôi hỏi ông nguyên nhân là sao ông cũng như nhiều nhạc sỹ khác tuy sinh ra ở 1 vùng quê nhưng mà cả cuộc sống thoát ly, đi dạo đội rồi sinh sống và thao tác ở thủ đô hà nội mà thành quả lại rất gần gũi với dân cày thì ông nói: "Rất dễ nắm bắt vì mình đặc biệt yêu mê say dân ca, nhưng mà là dân ca đồng bằng phía bắc với không ít làn điệu hấp dẫn, mượt mà, tinh tế. Dân ca là gắn liền với các vùng quê, cùng với nông dân. Từ nghìn đời nay, dân tộc nước ta ta hầu hết là nông dân.

Tầng lớp thị dân cũng từ bỏ nông dân nhưng ra. Bọn họ tràn từ xã quê ra những đô thị tìm sống rồi trở thành bạn thành thị. Do vậy thì cội gác của mình cũng là nông dân". Ông dặn dò tôi như lời một fan thầy nói cùng với trò: "Cậu ý muốn theo đuổi tuyến đường sáng tác music thì cấp thiết không thông thuộc và thuộc nhiều làn điệu dân ca.

*

Cố nhạc sỹ Văn chung thời trẻ.

Không yêu quý dân ca, thành quả viết ra ko bắt nguồn từ làm từ chất liệu dân tộc thì không sống được lâu. Hoàn toàn có thể rộ lên một thời hạn rồi thì về thọ dài cũng trở nên lụi tắt". Tôi vô cùng trọng điểm đắc lời khuyên đó và tiến hành mỗi khi biến đổi ca khúc. Nhưng mà sức cuốn hút của rất nhiều sáng tác của Văn Chung khiến cho không chỉ nông dân, lớp công chúng gồm tuổi khen thưởng mà trẻ tuổi cũng ngưỡng mộ là ông không nệ sinh hoạt ngũ cung là kết cấu âm giai dân tộc bản địa mà không ngừng mở rộng và lưu ý sáng sinh sản về huyết tấu nhằm trở nên bao gồm hơi hướng hiện đại. Ngay bài "Quê tôi giải phóng" vừa kể ở trên cũng rất rộn rã, rất tương xứng với ko khí những vùng quê lúc vừa giải phóng nhưng tác giả miêu tả trong bài.

Văn tầm thường (1914 - 1984) ở trong lớp nhạc sỹ đầu bọn của nền tân nhạc Việt Nam, cùng thời với hầu như tên tuổi như Nguyễn Xuân Khoát, Doãn Mẫn, Lê Yên. Ông bước đầu sáng tác music từ khôn xiết sớm. Năm 1935, ở tuổi 21, ông sẽ viết "Tiếng sáo chăn trâu". Ngay tác phẩm đầu tay này cũng đã thể hiện nay rõ định hướng muốn nói tới nông xóm của ông. Năm 1939, ông có bài xích "Bóng ai qua thềm" vô cùng nổi tiếng, nằm giữa những ca khúc vượt trội của chiếc nhạc thơ mộng khi đó, người nào cũng biết. Cũng năm này, ông là 1 trong thành viên vào nhóm thành lập Nhà xuất bản Tricéa là NXB Âm nhạc đầu tiên ở nước ta chuyên in ấn những bài hát của giới sáng tác.

Ngoài những bài viết về nông thôn, nông dân nói trên, Văn bình thường còn hồ hết bài khét tiếng khác mà lính thời chống Pháp rất ưa thích: "Pì noọng ơi!", "Vào Đông Khê". Đặc biệt là bài bác "Đợi anh về" phổ thơ ở trong nhà thơ Xôviết Ximônốp (Tố Hữu dịch). Chẳng số đông là nhạc sỹ của nông dân, ông còn được xem như là nhạc sỹ của tuổi thơ cùng với những bài bác có sức phủ rộng rộng rãi.

Hôm nay, ai trong tuổi từ 50 trở lên quan yếu không biết những bài ông sáng tác giành cho tuổi mầm non, nhi đồng: "Trăng theo em rước đèn", "Lượn tròn lượn khéo", "Sân trường em", "Dung dăng dung dẻ", "Chào cô ạ". Đặc biệt có bài xích "Đếm sao", không bé nào do dự ("Một ông sao sáng, nhị ông sáng sao, ba ông sao sáng…").

Sinh thời, tất cả lần ông đang rất túa mở kể mang đến tôi nghe sự thành lập bài "Đếm sao" này. Đó là 1 trong lần ông chứng kiến một đứa trẻ đã tung tăng chạy nhảy. Bé này đúng bằng đứa đàn bà của ông lúc mất. Hình ảnh đứa trẻ khiến cho ông lưu giữ lại phụ nữ mình và trong những lúc thương ghi nhớ bé, ông đang viết nên bài bác hát chỉ trong cực kỳ ít phút.

Xem thêm: Tuoi - Lời Bài Hát Tuổi Hồng

Văn tầm thường quả là rất xứng đáng với giải thưởng Hồ Chí Minh về văn học nghệ thuật mà ông được truy bộ quà tặng kèm theo vào năm 2012. Trước đó, ông đã có nhận giải thưởng Nhà nước. Ông là một người bạn bè thiết của cục đội và đặc biệt là nông dân Việt Nam. Cùng với bà con, rất khó có một Văn thông thường thứ hai.