Cảm Nghĩ Về 1 Món Quà Thời Thơ Ấu

     
*
thư viện Lớp 1 Lớp 1 Lớp 2 Lớp 2 Lớp 3 Lớp 3 Lớp 4 Lớp 4 Lớp 5 Lớp 5 Lớp 6 Lớp 6 Lớp 7 Lớp 7 Lớp 8 Lớp 8 Lớp 9 Lớp 9 Lớp 10 Lớp 10 Lớp 11 Lớp 11 Lớp 12 Lớp 12 Lời bài xích hát Lời bài bác hát tuyển chọn sinh Đại học, cđ tuyển sinh Đại học, cao đẳng

cảm nghĩ về món quà nhưng mà em nhận được thời thơ ấu hay tuyệt nhất (12 mẫu)


sở hữu xuống 8 4.304 4

techftc.com xin reviews đến các quý thầy cô, những em học viên lớp 7 bài bác văn mẫu cảm giác về món quà nhưng em nhận được thời thơ dại hay nhất, có 8 trang trong các số ấy có dàn ý phân tích đưa ra tiết, sơ đồ tứ duy và 5 bài văn phân tích mẫu mã hay tuyệt nhất giúp các em học viên có thêm tài liệu tham khảo trong quy trình ôn tập, củng cố kiến thức và kỹ năng và sẵn sàng cho bài xích thi môn văn chuẩn bị tới. Chúc những em học viên ôn tập thật kết quả và đạt được kết quả như mong mỏi đợi.

Bạn đang xem: Cảm nghĩ về 1 món quà thời thơ ấu

Mời những quý thầy cô và những em học viên cùng xem thêm và thiết lập về cụ thể tài liệu bên dưới đây:

CẢM NGHĨ VỀ MÓN QUÀ MÀ EM NHẬN ĐƯỢC THỜI THƠ ẤU

Bài giảng: Đề văn biểu cảm và biện pháp làm bài bác văn biểu cảm

Cảm nghĩ về về món quà mà lại em nhận ra thời thơ dại – mẫu mã 1

Tuổi thơ là phần đông ngày tháng rong chơi không phải lo ngại nghĩ, là những nụ cười trong trẻo ngày nắng, những âm nhạc vui vẻ lắng đọng ngày mưa. Tuổi thơ của tôi gói gọn trong một kỉ vật mang đến giờ vẫn được bảo quản trên vị trí đẹp tuyệt vời nhất của tủ kính vị trí phòng khách: nhỏ gấu bông.

Con gấu bông này tôi được mẹ tặng ngay vào thời điểm sinh nhật 6 tuổi, khi nhưng mà ngày khai trường vào lớp 1 vẫn cận kề. Tôi vẫn còn đấy nhớ cảm hứng hạnh phúc cho vỡ òa khi bóc từng lớp giấy quấn quà, thấy được chiếc tai gấu che ló phía trong vỏ hộp bìa carton. Cảm giác nghẹn ngào, xúc động tới mức tôi nhảy cẫng lên hò reo khiến anh chị em nhìn tôi thích thú trêu chọc. Tôi đang thích gấu bông từ rất lâu rồi, khi sang nhà chị họ đùa và thấy chị tất cả một chú gấu Teddy ném lên bàn học, tuy nhiên tôi biết mái ấm gia đình mình không thực sự khá giả, mẹ và cha phải thao tác làm việc vất vả để kiếm tiền trang trải khoản học phí và đều lần bé đau của tôi. Vị đó, tôi không hề năn nỉ tuyệt xin cha mẹ mua bất kể món quà nào cả. Tuy nhiên, có lẽ vì nhận thấy sự yêu thích của tôi với chú gấu bông kia và mong động viên tôi học tốt nên bà bầu đã mua khuyến mãi tôi vào trong ngày sinh nhật món quà hoàn hảo đến vậy.

Tôi vô cùng thích chú gấu mẹ bộ quà tặng kèm theo và khắc tên nó là Nhỏ, vày em cũng bé dại xinh thôi, không thật to, đầy đủ để tôi ôm đi ngủ. Trường đoản cú khi bao gồm chú gấu Nhỏ, tôi luôn luôn mang theo em lúc sang nhà hàng quán ăn xóm chơi trò gia đình, em đang là em bé, tôi chăm em, cho em ăn, dỗ dành em khi ngủ... Tôi may áo mang đến em mặc, làm đầy đủ thứ từ gần như tờ giấy lịch hay bất kể thứ gì tôi nghĩ về ra nhằm em tất cả "một cuộc sống sung túc nhất".

Nhỏ toàn thân tất cả màu nâu xám, đôi mắt đen láy như nhị hạt nhãn và dòng mũi xinh xinh hình tam giác. Tôi luôn nỗ lực giữ gìn em, mặc dù có một ngày tôi ôm em sang nhà hàng quán ăn xóm đùa như thường lệ, thì tôi làm cho em rách nát bục chỉ ngơi nghỉ tay vì bị mắc vào đinh sinh hoạt trên tường. Tôi thời gian đó khôn xiết sợ, sợ hãi vì bà bầu sẽ trách mắng, lại buồn, bi đát vì đây là món quà người mẹ tặng, tôi không muốn em bị hư chút nào.

Tôi cùng một chị sản phẩm xóm đã lấy kim chỉ và khâu lại nhưng lại vẫn bị lòi bông ra ngoài. Tôi càng trở đề nghị lo lắng. Khi mẹ biết chuyện, chị em đã khâu lại giúp tôi, cười cùng nói: bà mẹ rất tự hào khi tôi biết trường đoản cú khâu lại vì chưng lúc kia tôi còn nhỏ, mà lại cũng chú ý tôi tránh việc quá băn khoăn lo lắng về số đông chuyện vô tình xảy ra, cứ thoải mái chào đón và chuyện gì cũng có cách giải quyết. Lúc ấy, tôi vẫn chưa nắm rõ lời chị em nói, nhưng lúc này nhớ lại, tôi đã có thể hiểu phần nào. Tôi đã mất luống cuống khi gặp phải tình huống bất ngờ nữa. Vậy vào đó, tôi yên tâm hơn và quan tâm đến tìm giải pháp giải quyết, nếu vấn đề nào nặng nề quá, tôi sẽ đi kiếm người như thế nào đó rất có thể giúp mình.

Đó là bài xích học trước tiên mẹ dạy dỗ tôi - một đứa trẻ nhỏ luôn lo lắng, luôn sợ hãi. Giờ đây, lúc tôi đã khủng hơn, em gấu nhỏ dại được bà mẹ cất trong phòng tủ sinh hoạt phòng khách, thỉnh thoảng được mẹ đưa theo giặt cho đỡ những vết bụi bặm. Mỗi khi nhìn thấy em gấu, tôi luôn luôn tự nhủ với bạn dạng thân đề nghị cố gắng, không được thiết kế mẹ phiền lòng, phải trẻ trung và tràn trề sức khỏe và luôn luôn bình tĩnh, lạc quan.

Sơ đồ tứ duy

*

Dàn ý đưa ra tiết

I. Mở bài

- giới thiệu chung về món quà cơ mà em nhận ra thời thơ ấu

II. Thân bài

- hoàn cảnh nhận quà

+ Em cảm nhận món đá quý vào dịp nào?

+ Ai khuyến mãi ngay cho em?

+ Đó là món xoàn gì?

- cảm hứng khi cảm nhận món quà

+ Bất ngờ

+ Cảm động

+ Vui sướng…

- Biểu cảm vềmón quà

+ Hình dáng, kích thước

+ color sắc

+ hóa học liệu

+ giá bán thành

+ Công dụng

- Kỉ niệm với món quà

- Em duy trì gìn món xoàn ấy như thế nào?

III. Kết bài

- Suy nghĩ, cảm xúc của em giành riêng cho món quà với người tặng kèm quà.

- lời hứa của bản thân.

Các bài bác văn chủng loại khác:

Cảm nghĩ về món quà nhưng mà em nhận thấy thời thơ dại – chủng loại 2

Ngày còn bé, ba tôi rất hấp dẫn công tác xa nhà, những lần đi xa, lúc về, ba đều thiết lập cho tôi tương đối nhiều quà đẹp. Một trong những món vàng đầy áp tình thân thương của bố, có ý nghĩa với tôi duy nhất là cuốn từ điển Anh- Việt mà tía mua năm tôi lên lớp bốn.

Tôi vẫn còn đó nhớ thời gian trước tôi là một cô bé bỏng ham nghịch và môn học mà lại tôi ghét nhất là môn tiếng Anh vì chưng học giờ Anh vừa lắm từ bắt đầu lại rất khó đọc nhưng bố đã thay đổi môn tôi ghét nhất biến hóa môn học mà tôi yêu thương nhất bằng món quà hoàn hảo của mình. Tôi vẫn tồn tại nhớ hồi ấy cha đi công tác xa cả tuần liền. Về tối hôm ấy bởi vì bị điểm yếu môn giờ đồng hồ Anh nhưng bị bà bầu mắng, tôi tủi thân, liền call điện cho cha mà khóc. Cha thấy tôi vậy chỉ nhảy cười rồi nói mai tía về tía sẽ sở hữu cho tôi một món xoàn mà tía tin rằng món vàng ấy sẽ làm cho tôi thấy việc học giờ đồng hồ Anh trở buộc phải thú vị và dễ dàng hơn nhiều.

Chiều hôm sau cha về và với theo một món quà đặc trưng như cha đã hứa đó là 1 trong cuốn từ điển giờ Anh. Ban đầu khi nhận thấy cuốn trường đoản cú điển, tôi phụng phịu ko ưng bởi vì tôi cũng đều có một cuốn bà bầu mua cho, mà đối với tôi thì nó chả thú vui gì, cũng không tạo cho môn giờ Anh thuận lợi hơn so với tôi. Cha liền gọi ý và bảo tôi cứ xuất hiện xem, thật bất ngờ, cuốn từ bỏ điển không giống với phần đa cuốn mà trước đó tôi đã có lần trông thấy. Trong mỗi trang sách không còn là vô vàn phần lớn từ tiếng Anh mới khó nhớ mang đến đau đầu nữa nhưng là những bức ảnh rất ngộ nghĩnh về mọi đề tài khác nhau, khi quan sát vào những bức tranh ấy tôi không còn thấy khó chịu với hồ hết từ bắt đầu dài khó khăn nhớ nữa mà hoàn toàn ngược lại còn cảm thấy rất yêu thích mỗi lần dở cuốn từ bỏ điển ra. Từ kia tôi tất cả một thói quen gọi cuốn từ bỏ điển ấy mỗi ngày, ban sơ chỉ là do tò mò thú vị về cuốn sách mới nhưng không nhiều lâu tiếp đến tôi nhận ra vốn từ bỏ vựng của chính mình tăng lên rất nhiều. Một lượt trong giờ học tập tiếng Anh tôi trả lời câu hỏi của cô giáo bởi một câu giờ Anh có không ít từ new mà các bạn trong lớp lần khần khiến cho tất cả cô và các bạn đều tấm tắc khen ngợi. Từ kia tôi thấy môn tiếng Anh thú vị tương đối nhiều và chịu khó học hơn khi nào hết.

Xem thêm: Tả Mái Trường Mến Yêu (12 Mẫu), Cảm Nghĩ Về Mái Trường Thân Yêu (12 Mẫu)

Cuốn từ điển quả thật với tôi có nhiều ý nghĩa, nó là cầu nối cho tôi cho với môn tiếng Anh, là 1 trong những kỉ niệm tuổi thơ thiết yếu quên và đặc biệt quan trọng hơn cả là sự bộc lộ của tình thân thương mà bố dành riêng cho tôi. Mang đến dù hiện nay đã lên lớp lớn, không thể cần sử dụng cuốn từ bỏ điển tía mua mang đến để học tập nữa dẫu vậy nó vẫn luôn luôn nằm vào hộc bàn của tớ như một vùng kí ức bất khả xâm phạm với nó vẫn mãi là món tiến thưởng tuổi thơ mà tôi trân trọng nhất. Thỉnh thoảng, lúc mở xem xét lại “người bạn ấu thơ thông minh” của mình, tôi không ngoài đắm mình giữa những tia nắng vàng tươi mang tên tuổi hồng, khi ấy, phần lớn nỗi bi tráng như rã biến, mọi nụ cười như lưu lại và chỉ còn là một làn gió hết sức êm ả dịu dàng luồn thổi qua từng khe tóc, nâng trung ương hồn tôi mang lại một xứ sở thần tiên nào đó mà chính tôi cũng không rõ, chỉ biết nó tràn đầy hào quang với hân hoan hạnh phúc.

Tuổi thơ tôi chắc hẳn rằng được lấp đầy bởi những món quà, đa số món quà vô hình dung mang thương hiệu tình yêu thương. Sống trong niềm hạnh phúc ấy, tôi yêu lắm tuổi thơ xuất xắc vời của chính mình và phần nhiều món tiến thưởng hữu hình so với tôi tồn tại như là hình tượng thay đến thứ quà tặng kèm vô hình mà những người thân yêu giành cho tôi.

Cảm suy nghĩ về món quà cơ mà em cảm nhận thời thơ dại – mẫu mã 3

Mẹ em là người bận bịu và luôn luôn quay cuồng vị công việc. Người mẹ thường đi công tác xa nhà nhiều năm hạn, mỗi lần như thế mẹ gần như hứa sẽ mang lại cho em một món quà. Một trong những món tiến thưởng mà người mẹ em đã tặng cho em, chắc rằng đôi giày thể thao là thứ nhưng mà em thấy ý nghĩa sâu sắc nhất.

Em là cô nhỏ bé khá nhút nhát, không thường tiếp xúc với khá nhiều người trái ngược trọn vẹn với chị em em. Người mẹ em thường xuyên khá cân nhắc và băn khoăn lo lắng về điều đó. Hôm ấy mẹ về sau chuyến đi kéo dài ba tháng. Em thật tò mò và hiếu kỳ không biết rằng món quà bà bầu sẽ mang lại lần này. Em an ninh mở cái hộp mà bà mẹ gói, bên trong có một tấm thiệp nhỏ tuổi xinh đẹp mắt cùng tông màu hồng với song giày. Chị em viết rằng :" cuộc sống thường ngày ngoài tê thực tương đối nhiều điều sáng chóe mà con chưa hề biết . Bé nên bước chân ra ngoài chốn bình yên của mình mà cảm thấy nó. Mong mỏi rằng đôi giầy thể thao này sẽ giúp đỡ con bước đi thật vững vàng trên chặng đường cứng cáp của chủ yếu mình. Một đôi giày vững chắc và kiên cố sẽ đưa nhỏ đi đoạn đường xa hơn". Em đọc chấm dứt thực cực kỳ cảm động, hóa ra đó không chỉ là là đôi giầy đơn thuần, trong các số ấy là cả tấm lòng tình ngọt ngào của mẹ giành riêng cho em mong muốn em luôn luôn vững bước trên tuyến đường đời. Đôi giầy mang nhãn hiệu Nike loại Air max, bên dưới đế tất cả phần đệm khí góp những bước chân được êm hơn. Bên trên thân là kí hiệu của hãng, trông nó dễ dàng và đơn giản nhưng rất là tinh tế. Em xỏ chân vào thử, đôi giầy vừa vặn đem lại sự thoải mái cho người đi. Hơn thế nữa cũng là hình dạng mẫu bắt đầu nhất, màu sắc hồng pha lẫn màu đen làm em càng thêm phần trẻ khỏe và vững chắc. Em ngắm mình trong gương thì thầm cảm ơn mẹ, em chưa khi nào dám thử gần như đôi như này. Trước giờ em chỉ đi giày búp bê khiến bản thân em như nàng công chúa cần được chiều chuộng bảo vệ. Với đôi giày này em cảm thấy bản thân trở nên khỏe mạnh và dám đương đầu với thách thức hơn. Với đây cũng đó là đôi giày bắt đầu cho say mê khi em đã thắng lợi trong hội thi chạy marathon ngắn 100m cho nữ. Chiến thắng ấy khiến cho em biết rõ phiên bản thân mong mỏi gì, ao ước gì, em như mập lên từng ngày một trong suy nghĩ và nhấn thức. Chân tình cảm ơn chị em đã bộ quà tặng kèm theo cho em đôi giày ấy, đôi giày thật sự chắc chắn trên chặng đường tương lai của em. Em một mực sẽ quan tâm nó cẩn thận bảo vệ thật tốt đôi giày này. Không chỉ bởi chân thành và ý nghĩa mà song giày đem lại mà nó còn trở thành người các bạn sẽ đồng hành cùng em trên phần lớn nẻo đường. Đôi giầy là mong nối đến em cho với đam mê chạy marathon và khát vọng vươn lên xa hơn ra khỏi vỏ bọc mình tự tạo thành ra. Tuy thế thật đáng tiếc, bởi khi em cải tiến và phát triển hơn đôi giầy không còn vừa với em nữa. Tuy nhiên e vẫn cất gọn gàng và vệ sinh dọn nó từng ngày. Thỉnh thoảng khi mở tủ ra ngắm nhìn nó, lòng em lại thấy bình an và hồi ức kỳ lạ thường. Nó như làn gió dịu nhàng có tình yêu của bà bầu ,mang thèm khát đam mê đưa em đến thế giới ước mơ đầy mộng ước, tràn ngập niềm vui hân hoan.

Tuổi thơ em được bao phủ đầy bởi những món rubi của mẹ, dẫu vậy đôi giày ấy là thứ tuyệt vời nhất vào tuổi thơ của mình. Phần lớn món rubi hữu hình ấy tượng trưng cho tình yêu vô hình mà mẹ yêu quý dành khuyến mãi cho em.

Cảm suy nghĩ về món quà mà lại em cảm nhận thời thơ ấu – mẫu 4

Tuổi thơ của tôi không được khá đưa như bao đứa con trẻ khác: vào kí ức của tôi không có hình hình ảnh những bé thú nhồi bông với cỗ lông mịn màng, càng không có những món đồ chơi đẹp mắt đẽ, đắt tiền,… cùng từ lâu, tôi đã không còn ham say mê những mặt hàng chơi xa xỉ ấy nữa, bởi lẽ điều kiện mái ấm gia đình không cho phép tôi yên cầu nhiều như thế… cho dù vậy, nhưng có lẽ rằng mỗi người, người nào cũng có một món vàng kỉ niệm để ghi ghi nhớ về tuổi thơ. Tôi cũng thế, đối với tôi, cây cây viết máy ba tặng kèm trong ngày sinh nhật lần vật dụng tám của tôi là món đá quý tôi mếm mộ nhất.

Tôi vẫn nhớ như in sinh nhật năm ấy, ba tặng ngay cho tôi một cây bút máy với nói: “Con hãy giữ lại gìn cùng trân trọng cây bút này nhé! Nó để giúp đỡ con học giỏi và gồm chữ viết đẹp.” tuy cây bút chưa hẳn là đẹp tuyệt vời nhất nhưng nó là món tiến thưởng có chân thành và ý nghĩa nhất so với tôi, cũng là món quà trước tiên mà ba đã khuyến mãi ngay cho tôi. Cây bút tất cả màu đen, thân cây bút tròn, nhỏ dại nhắn, to bằng ngón tay trỏ. Nắp cây viết màu tệ bạc có dòng kẹp bằng sắt mạ nhẵn loáng. Ngòi cây viết hình lá tre sáng loáng như gương soi. Tôi siêu quý cây bút, nó không chỉ giúp tôi vào việc học tập mà nó còn tiềm ẩn tình thương yêu của ba dành cho tôi. Trong số những năm tháng cắp sách mang lại trường, bút, từ dịp nào, đã trở thành người đồng bọn thiết của tôi. Cây bút giúp tôi viết bài, có tác dụng toán, có tác dụng văn, cây viết giúp tôi đã đạt được những loại chữ đều đều trên trang giấy trắng tinh, cây bút còn rèn mang đến tôi tính kiên nhẫn mỗi khi viết… Bây giờ, tôi mới hiểu, ba tặng bút đến tôi là muốn tôi học được sự kiên trì, kiên nhẫn trong học tập và có tác dụng việc, sự quyết tâm và ý chí vươn lên, ko được gục xẻ trước đa số khó khăn, thử thách trong cuộc sống.Ba tôi vẫn hay nói “Nét chữ nết người” với bảo tôi luôn không bao giờ quên câu nói ấy. Cha tôi thật hay vời, và cây bút cũng thế. Nếu thiếu một trong hai, cha tôi hoặc bút, chắc cuộc sống của tôi vẫn mất không còn ý nghĩa. Bởi bố là người đã vạch đi ra ngoài đường đi lối cách cho tương lai của tôi, còn bút là người bạn bè luôn theo sát từng bước một tôi đi trên con phố học tập. Cho tới bây giờ, tôi vẫn luôn giữ gìn kĩ lưỡng cây bút như luôn trân trọng tình cảm của ba – bạn đã nuôi nấng và dạy bảo tôi gần như điều hay, lẽ sinh sống trong cuộc đời.

“Tuổi thơ như áng mây, rồi đang mãi bay về cuối trời,…” Dù cuộc đời có chuyển tôi đi đến đâu, dù hai chữ “tuổi thơ” bắt buộc lùi lại phía sau tốt xếp vào vượt khứ, thì tôi vẫn đang mãi yêu thương món xoàn ba tặng – chiếc cây viết máy tuổi thơ mang bao tình dịu dàng và ý nghĩa sâu dung nhan trong tôi.

Cảm nghĩ về về món quà mà lại em nhận được thời ấu thơ – mẫu mã 5

Có lúc nào trong đời, bạn mong muốn muốn trở về thời thơ dại không? Còn tôi, cho dù biết rằng việc ấy chỉ trở thành hiện thực lúc trên đời này có những thiếu phụ tiên, tôi vẫn cứ mong ước.Đối cùng với tôi, thời thơ dại có một vị trí khôn xiết đặc biệt. Nó giống hệt như một cái hôm chứa giữ đều kỉ niệm thơ nhỏ xíu của tôi. Thường, kỉ niệm vẫn luôn đi kèm với gần như dấu ấn, kỉ vật. Bởi vì vậy, tôi có nhiều kỉ đồ dùng lắm nhưng lưu giữ được toàn bộ thì ko nhiều. Giữa những đồ vật phía bên trong nhóm “không nhiều” đó là: nhỏ búp bê bằng nhựa mặc đầm xanh.

Không hiểu bởi sao đến bây giờ tôi vẫn chẳng thể quên con búp bê đó. Có lẽ rằng sẽ có nhiều người thắc mắc: nguyên nhân tôi giữ bé búp bê lâu mang đến vậy? Lí do không hẳn là nó rất đẹp mê hồn, khoác bộ áo xống công chúa diêm dúa mà bởi nó là món quà trước tiên và cũng là ở đầu cuối bà bộ quà tặng kèm theo tôi nhân dịp sinh nhật. Nó so với tôi đặc biệt như vậy đó; nó giúp tôi giữ giữ đa số kỉ niệm xinh xắn bên bà – tín đồ tôi đính bó từ cơ hội lọt lòng. Cũng như những nhỏ búp bê khác, nó mặc một loại váy xanh da trời – xanh của niềm hi vọng và mẫu áo trắng – màu của sự việc trong trắng, thơ ngây. Hồi còn bé, tôi “thần tượng” nó lắm. Tôi ước sao xinh như búp bê. Nhưng mỗi lần nói cùng với bà về niềm mong muốn ấy, bà lại ôm tôi vào lòng và nói: tôi đẹp hơn búp bê nhiều. Tuy vậy biết bà nói để làm tôi vui nhưng mà tôi vẫn khoái lắm. Trẻ em có ai là không say đắm nịnh đâu. Tôi cũng vậy thôi. Tôi còn nhớ, bà vẫn dạy tôi rửa ráy gội mang đến búp bê và bảo rằng lúc làm sao tôi cũng phải thật sạch thơm tho rộng búp bê. Các lần buộc phải khuyên tôi điều gì bà gần như nhờ búp bê để nói tới tôi, chứ không khi nào bà mắng tôi cả. Bởi vì vậy tôi yêu bà lắm. Các lần ôm búp bê trong tay, tôi lại lưu giữ bà da diết. Áo búp bê tất cả mùi các giọt mồ hôi của bà buộc phải tôi ôm búp bê suốt ngày. Chỉ mãi đến khi học cấp hai, tôi new bỏ được kinh nghiệm ấy. Tất cả búp bê làm việc bên, tôi thường cảm giác được đậy chở mặc dù cho búp bê chỉ bé nhỏ bằng cái chân tôi. Có lẽ búp bê cũng giống như bà, luôn che chở, bảo đảm tôi mỗi một khi tôi cần. Trong tâm địa tôi, bà y hệt như một thiên sứ, mãi mãi đem về cho tôi hầu như nụ cười. Bao hàm lần tôi đã định cất búp bê đi cho khỏi lưu giữ bà nhưng đựng đi rồi tôi vẫn nhớ, có những lúc còn nhớ hơn. Không những thế nữa, tôi cũng nhớ búp bê lắm chứ. Phần lớn lúc buồn, tôi chỉ muốn tâm sự với búp bê nhưng thôi. Đôi mắt to, tròn, xanh của búp bê khiến tôi trở cần tự tin hơn, bản lĩnh hơn. Búp bê giống như một bạn bạn, biết xuất hiện thêm đúng lúc tôi cần. Búp bê hình như cũng có một chổ chính giữa hồn riêng, một trái tim riêng. Ví như sau này, nhân loại tổ chức một cuộc thi cho những đồ chơi có tác dụng kì diệu, tôi sẽ cho búp bê tham dự. Búp bê này sẽ không thể khóc, cần yếu cười tuy nhiên búp bê gồm cảm xúc. Chẳng hiểu tất cả phải vày tôi yêu búp bê quá nhưng lú lẫn không nhưng tôi tin vào điều này lắm. Tôi nói: búp bê của tôi có cảm xúc là để mọi người có thêm nhiều mong muốn vào cuộc sống và để họ luôn luôn nghĩ rằng: trên đời này không tồn tại gì là cấp thiết làm được nếu chúng ta biết hi vọng vào tương lai. Cũng bởi vì lí vì đó, tôi khắc tên búp bê là: ngôi sao 5 cánh xanh – ngôi sao mang đến niềm hi vọng.

Xem thêm: Đề Văn Tả Cảnh Chợ Tết Lớp 6 Hay Chọn Lọc, Tả Cảnh Chợ Tết Lớp 6 Ngắn Gọn Hay Nhất

Thời gian góp con người thêm trưởng thành, hỗ trợ cho những kỉ niệm, kỉ đồ gia dụng trở cần quý giá. Dựa vào đó, mỗi con tín đồ cũng biết trân trọng vượt khứ cùng biết nhắm tới tương lai các hơn. Những kỉ đồ dùng như những chiếc cầu thần diệu, nối liền quá khứ, lúc này và tương lai. Đối với tôi, con búp bê ngôi sao xanh là vớ cả. Tôi vẫn luôn giữ cẩn thận con búp bê cầm cố cho lời nói với bà: con cháu nhớ bà lắm. Tôi không dám chắc bà đang nghe được lời nói ấy nhưng mà tôi biết có lẽ rằng tại một ở đâu đó, bà cũng đang cực kỳ nhớ tôi và nhớ cả “ngôi sao xanh”.