Hãy Miêu Tả Hình Ảnh Mẹ Khi Em Mắc Lỗi

     

"Mẹ kính yêu của con. Bạn ta vẫn bảo bao gồm nuôi con bắt đầu biết lòng cha mẹ. Tuy thế qua trận nhỏ vừa rồi, con đã phát âm hơn về lòng mẹ. Cảm giác được rất đầy đủ nhất tình yêu thâm thúy của mẹ giành riêng cho con….”.

Bạn đang xem: Hãy miêu tả hình ảnh mẹ khi em mắc lỗi


Dàn ý

1. Mở bài

- Dẫn dắt người đọc vào tình huống (lúc em ốm, khi em mắc lỗi,…).

- Cảm nhận bình thường của em về hình hình ảnh của mẹ hoặc phụ thân lúc ấy.

2. Thân bài

- diễn tả lại chân dung của người mẹ hoặc thân phụ lúc ấy.

+ Vẻ mặt

+ dáng điệu

+ Lời nói

+ Hành động

- Tả lại thái độ, phương pháp ứng xử của bà mẹ hoặc cha lúc ấy (lo lắng, yêu thương thương, hạnh phúc, vui mừng, giận dữ,…).

3. Kết bài

- Qua phần đông lần như thế, em cảm thấy đước thêm phần đa điều gì về phụ thân hoặc mẹ.

- Tự đó em lưu ý đến gì về trách nhiệm của bạn dạng thân.


Hình ảnh mẹ thời gian em bị ốm

“Mẹ thương cảm của con. Tín đồ ta vẫn bảo bao gồm nuôi con bắt đầu biết lòng thân phụ mẹ. Mà lại qua trận ốm vừa rồi, con đã phát âm hơn về lòng mẹ. Cảm thấy được không hề thiếu nhất tình yêu thâm thúy của mẹ giành riêng cho con….”. Đó là đầy đủ dòng trung khu sự vào cuốn nhật kí nhưng tôi gửi cho người bà bầu kính yêu. Cụ cho lời cảm ơn, tôi hy vọng nói “con yêu mẹ”.

Tôi là đứa trẻ không hay gầy yếu. Vày được quá hưởng sức khỏe của cha nên tôi khinh suất lắm. Hôm kia đi học, người mẹ dặn tôi mang áo mưa theo vì đài vẫn dự báo. Nhưng bởi thấy trời nắng nóng to đề nghị tôi không mang theo nữa. Nắm rồi chiều về, mây đen ở đâu ùn ùn kéo tới, vần vũ khắp bầu trời. Cơn mưa đến thiệt mau. Mưa, mưa xối xả. Mưa ào ào như buông bỏ nước…Không có áo mưa mà trời cũng chuẩn bị tối, tôi để đầu trằn ù chạy về nhà. Về mang đến nơi người tôi ướt như con chuột lột. Bà mẹ nhìn tôi đầy lo lắng.

Xem thêm: Truyện Nàng Tiên Ốc Và Ý Nghĩa Sâu Sắc, Sự Tích Nàng Tiên Ốc

Đêm hôm đó, tôi bắt đầu bị sốt, ánh nắng mặt trời tăng cao, lao động trí óc choáng váng, tôi si bất tỉnh. Phụ huynh tôi lo lắng, nôn nóng tìm giải pháp hạ nhiệt. Nằm tại giường, tôi nghe thấy từng bước đi của mẹ, bóng bà bầu chạy đổ nghiêng bên trên tường, thoắt bắt gặp thoắt đổi thay mất. Mẹ ngồi bên tôi, bàn tay ấm áp xoa dịu trên lưng, âu yếm vuốt tóc rồi má tôi. Mẫu trán rét bừng được bà mẹ chườm bằng chiếc khăn lạnh. Chốc chốc, mẹ lại lật khăn rồi để nhẹ lên trán. Tôi triền miên trong giấc ngủ nhưng bên cạnh đó vẫn quan sát thấy đôi mắt mẹ chú ý tôi. Đôi mắt mẹ nhìn trìu mến, xót thương, lộng lẫy những giọt nước. Từng nhịp thở thổn thức, tôi cảm nhận được sự lo lắng trong lòng mẹ. Mỗi một khi tôi trở mình mẹ lại nhè dịu vỗ về, kéo chăn lên đắp đến tôi. Thỉnh thoảng, chị em lại sờ trán. Thấy ánh nắng mặt trời giảm, mẹ cũng tương đối yên lòng…Cứ thế, mẹ ngồi bên tôi suốt đêm, ko ngủ.

sáng sủa hôm sau, trời sẽ tạnh mưa tự bao giờ. Mấy chú chim kính chào mào hót líu lo chào đón ngày mới. đầy đủ tia nắng trước tiên lách mình qua khe cánh cửa ra vào phòng, đến mặt giường góp tôi tỉnh giấc giấc. Bởi vì có mẹ ngồi bên bắt buộc tôi vững trung ương mà ngủ khôn xiết ngon lành. Tôi cựa mình, thấy trong người đã hơi hơn ngày hôm qua rất nhiều. Vừa tỉnh dậy việc đầu tiên là tôi chuyển mắt search mẹ. Sao ko thấy chị em đâu cả. Tôi vội vàng ngồi dậy. Ôi, mẹ! fan mẹ nâng niu của tôi. Chắc vày đã quá mệt nên bà mẹ nằm ngủ thiếp bên tôi. Bây giờ nhìn mẹ, tôi chỉ thấy thiệt tội nghiệp với thương chị em biết bao. Mái tóc dài, đen mượt dường như xơ xác. Đôi mắt thâm quầng lại vày thức khuya. Phía đuôi đôi mắt đã mở ra những nếp nhăn, dấu hiệu của sự tiêu diệt của thời gian. Tốt nhất là đôi tay mẹ. Trước đây, đó là 1 trong những bàn tay mượt mại, trắng trẻo nhưng lại giờ đây, sự vất vả đã làm cho bàn tay mẹ gầy guộc, thô ráp và bao hàm vết chai sần. Điều ai ai cũng thấy này trên sao bây giờ tôi new để ý. Tôi thật là một trong những đứa bé vô tâm, bất hiếu. Tôi hiển nhiên nhấn tình yêu của chị em nhưng ích kỉ chỉ nghĩ cho phiên bản thân. Chị em đã ban đầu già đi mà tôi không hề hay biết. Và dường như qua một đêm thức trắng cũng khiến cho mẹ tôi già đi nhiều.

Đang lưu ý đến miên man thì chợt ba tôi xuất hiện phòng cách vào. Bố mỉm cười chào tôi ngày mới. Vừa lúc người mẹ cũng choàng tỉnh giấc dậy. Thấy tôi, chị em vội rubi đặt tay lên trán, chú ý tôi một lượt vẻ mặt lo lắng, căng thẳng. Hai bố con tôi nhìn mẹ rồi nhìn nhau cười. Thời điểm đó chị em mới thấy nhẹ nhõm vào lòng. Nhưng nụ cười của người mẹ thật mệt mỏi. Không xem xét tới bạn dạng thân, chị em lại chạy ngay xuống nhà nấu cháo mang lại tôi. Bát cháo nóng của mẹ là liều thuốc khôn cùng hiệu nghiệm, không phải liều thuốc bình thường mà là liều dung dịch của tình cảm yêu. Nó giúp tôi hết sốt với còn hơn thế nó giúp tôi phân biệt bao điều, hiểu thêm về lòng mẹ. Lòng bà mẹ thật mênh mông như biển khơi thái bình…

chưa phải chỉ khi nhỏ xíu đau chị em mới dành riêng tình yêu mang lại tôi, ở bên cạnh tôi chuyên sóc. Mẹ đã ở bên từ lúc nào mà tôi vô tâm thiếu hiểu biết bởi tình yêu thương của người mẹ không vô hình dung mà hiển hiện ngay trước mắt. “Mẹ kính yêu của con, nay nhỏ đã hiểu rồi bà bầu ạ.”

 


Hình ảnh mẹ lúc em mắc lỗi

“Vì con là nhỏ ba, con của bố rất ngoan

Vì nhỏ là bé mẹ, nhỏ của chị em rất hiền…”

Tôi thuộc bài bác hát này từ bỏ hồi tới trường mẫu giáo. Dẫu vậy tôi chưa hẳn là người con ngoan hiền khô của mẹ. Vì cái tính hiếu động, nghịch ngợm của mình mà nhiều khi tôi đã khiến cho mẹ buồn. Tất cả một lần, mặc dù đã hơn 1 năm trôi qua, tuy vậy mỗi lúc nghĩ lại tôi vẫn hình dung thật rõ hình ảnh mẹ dịp ấy.

Lần đó tôi ăn điểm 4 môn toán. Ngoài ra cô giáo đã đàm phán với mẹ. Vì chưng đến trưa, vừa đi học về, tôi sẽ thấy bà bầu đợi sẵn ở nhà với nét khía cạnh vừa bi thiết vừa giận. Biết có chuyện, tôi len lén ôm cặp sách định lẻn lên gác, nhưng bà mẹ đã call lại. Tôi lúng túng nghĩ thế nào người mẹ cũng quát mắng mắng và đánh cho một trận. Mà lại không, người mẹ không tiến công cũng chẳng nói to, chỉ thanh thanh hỏi chuyện học của tôi ở lớp. Tôi thở phào đoán mẹ chưa biết chuyện buộc phải yên trung khu nói dối một cách trơn tru. Khi người mẹ hỏi về bài xích kiểm tra toán, tôi nói: “Mẹ hỏi làm gì? con làm được tất. Với lại cô giáo chưa trả bài người mẹ ạ!”. Đang cầm mẫu cặp của tớ trên tay, chị em sững lại. Trong hai con mắt mẹ thoáng một chút ít ngỡ ngàng, một ít bực bội, một chút thuyệt vọng và cả cực khổ nữa. Cái cặp rơi xuống, xổ tung ra. Bài bác kiểm tra toán rơi ra phía bên ngoài nằm phơi giữa sàn nhà. Tôi thuỗn mặt, không hề chối ôm đồm vào đâu được. Mặt mẹ sầm lại, bà bầu nhìn tôi nghiêm ngặt như ý muốn nói: Lâm! bé hư quá, vẫn học kém mà lại còn dối trá ư?". Rồi mẹ bi lụy bã, thẫn thờ đi vào bếp.

giữa trưa hôm ấy trôi qua thật nặng nề nề. Tía tôi ở lại phòng ban còn anh trai thì đi công tác, chỉ với tôi và mẹ trong tòa nhà rộng thênh thang. Chị em lặng lẽ sẵn sàng bữa trưa một mình, không bắt buộc tôi góp như số đông ngày. Rón nhón nhén đứng làm việc cửa nhà bếp nhìn vào, tôi thấy rõ nỗi bi tráng phiền hiện nay trên khuôn mặt mẹ. Đôi tay bà mẹ làm nhưng ánh mắt nhìn đau buồn xa xăm. Bình thường mẹ rất hay cười và thủ thỉ với tôi, nuốm mà từ bây giờ mẹ chẳng nói mỉm cười gì cả. Dường như mẹ đã lén giờ thở dài. Bên trên khuôn mặt hiền từ của người mẹ đã có không ít nếp nhăn chỗ khoé mắt. Mấy sợi gân xanh nổi trên vầng trán rộng, song môi mẹ không còn tươi thắm như trước… tất cả phải vì chưng tôi mà bà mẹ già trước tuổi tốt không?

Tuy khôn xiết buồn, nhưng chị em vẫn quan tiền tâm quan tâm tôi chu đáo. Chị em giục tôi nạp năng lượng cơm, nói tôi ngủ trưa để có sức học chiều. Mẹ càng quan tiền tâm, tôi càng xót xa ân hận. Còn mẹ, còn chưa kịp nghỉ ngơi đã lại gấp vã mang đến trường làm việc. Ánh nắng tiến thưởng vẫn khiêu vũ nhót ngoài sân tuy nhiên tôi chẳng thấy vui chút nào. Ánh mắt thất vọng, giọng nói bi ai rầu của chị em cứ ám ảnh mãi trọng điểm trí tôi. Tôi biết, mẹ bi hùng vì sự sa sút trong học tập tập của mình thì ít nhưng mà mẹ khổ cực vì thái độ ngang ngạnh nói dối của tôi thì nhiều. Tôi thấy bản thân quả là một trong đứa trẻ hư. Tôi chỉ hy vọng oà khóc cho vơi đi phần nào nỗi hối hận đang giầy vò trong lòng mình.

 


Hình ảnh mẹ lúc em làm cho được một vấn đề tốt

thời gian dần trôi, người mẹ không khi nào nhắc lại lỗi lầm của tớ nữa. Cơ mà tôi thì luôn tự nhủ phải nỗ lực sửa chữa sai lầm và làm các việc hỗ trợ mẹ. Thế rồi điều ao ước ước cuối cùng cũng đến: tôi đang làm vui lòng mẹ với điểm 10 môn toán. Tuy phía trên chẳng phải là 1 trong việc tốt lớn lao như câu hỏi làm của tương đối nhiều bạn khác, tuy vậy với tôi, nó đã còn lại một vệt ấn cực nhọc phai. Hình ảnh mẹ vui mừng khi đó đến tận hiện giờ tôi cũng vẫn chưa quên được.

Hôm đó, khi đi học về, tôi tung tăng chạy ngay mang lại bên chị em giơ bài xích kiểm tra ra khoe. Nhìn điểm 10 đỏ chói bên trên tay tôi, trong khi bao vất vả, nhọc mệt trên khuôn mặt mẹ tan biến hóa đi đâu hết. Chị em ngạc nhiên, vui miệng hỏi lại: Lâm ăn điểm 10 toán thật cơ à?rồi mẹ kéo tôi vào lòng, đưa đôi tay xương xương, bé gầy vuốt dịu mái tóc rễ tre rối bù của tôi. Rồi chị em đặt đôi tay ấm áp ấy lên nhị má tôi khẽ nói: Con trai của mẹ tốt lắm! Nhưng con đừng từ bỏ thỏa mãn, phải nỗ lực thật nhiều hơn nữa nữa bé a!”

giữa trưa mùa đông hôm ấy cũng chỉ có mẹ và tôi, nhưng tòa nhà không hề lạnh giá mà đầy ắp niềm vui và rộn ràng tấp nập tiếng cười. Chị em đi lại nhanh nhẹn, vừa dọn dẹp vệ sinh nhà cửa ngõ vừa vui vẻ truyện trò với tôi và nhiều lúc còn chứa tiếng hát khe khẽ nữa. Chuyện sinh hoạt lớp, ngơi nghỉ trường, chuyện thầy cô bè bạn,.. Chuyện nào tôi kể người mẹ cũng chăm chú lắng nghe. Vừa nghe người mẹ vừa mỉm cười, gật gật đầu trìu mến. Khuôn mặt mẹ sáng ngời niềm vui, đôi môi nở niềm vui tươi tắn. Trong khi bao lo toan, vớ bật hằng ngày không còn in lốt trên khuôn khía cạnh mẹ. Ánh đôi mắt mẹ lung linh rạng ngời. Bà bầu nhìn tôi bao dung, âu yếm. Cái nhìn của bà mẹ vừa như muốn chia vui vừa như ước ao động viên khích lệ tôi phải nỗ lực nhiều hơn nữa. Trên cành cây, mấy chú chim lích chích truyền cành, ngó nghiêng ngoài hành lang cửa số như vẫn muốn chia vui thuộc với người mẹ con tôi. Tôi vô cùng niềm hạnh phúc trước nụ cười của mẹ.

bữa cơm của hai bà bầu con chỉ tất cả rau với trứng, mà lại tôi ăn rất ngon miệng. Có lẽ bởi lòng tôi phấn khởi một niềm vui: vui bởi đã làm được một việc giỏi nho nhỏ tuổi khiến bà mẹ hài lòng. Tôi từ bỏ nhủ sẽ cố gắng làm các việc xuất sắc để nụ cười và niềm vui đọng mãi trên khuôn mặt mẹ.

Xem thêm: Công Thức Tính Tốc Độ Tăng Trưởng Kinh Tế, Công Thức Tính Và Ví Dụ

giờ đồng hồ đây, tuy đã là một trong cậu học viên mười nhì tuổi, tuy vậy tôi vẫn khôn xiết thích chạy nhảy, nghịch đùa, nghịch ngợm. Song nhờ gồm mẹ, tôi đã và đang phần nào khôn lớn. Tôi biết rằng: hình hình ảnh mẹ, góc nhìn mẹ giữa những lần tôi phạm lỗi cũng như làm được việc giỏi sẽ luôn theo tôi, cảnh báo tôi ko mắc sai lầm trong cuộc sống, góp tôi có thêm nghị lực vững vàng bước trên tuyến đường đời.