Kể lại một câu chuyện mà em thích nhất trong những truyện đã được học

     
Lớp 1

Đề thi lớp 1

Lớp 2

Lớp 2 - liên kết tri thức

Lớp 2 - Chân trời sáng tạo

Lớp 2 - Cánh diều

Tài liệu tham khảo

Lớp 3

Lớp 3 - kết nối tri thức

Lớp 3 - Chân trời sáng tạo

Lớp 3 - Cánh diều

Tài liệu tham khảo

Lớp 4

Sách giáo khoa

Sách/Vở bài xích tập

Đề thi

Lớp 5

Sách giáo khoa

Sách/Vở bài bác tập

Đề thi

Lớp 6

Lớp 6 - kết nối tri thức

Lớp 6 - Chân trời sáng sủa tạo

Lớp 6 - Cánh diều

Sách/Vở bài tập

Đề thi

Chuyên đề & Trắc nghiệm

Lớp 7

Lớp 7 - kết nối tri thức

Lớp 7 - Chân trời sáng tạo

Lớp 7 - Cánh diều

Sách/Vở bài xích tập

Đề thi

Chuyên đề & Trắc nghiệm

Lớp 8

Sách giáo khoa

Sách/Vở bài xích tập

Đề thi

Chuyên đề & Trắc nghiệm

Lớp 9

Sách giáo khoa

Sách/Vở bài xích tập

Đề thi

Chuyên đề & Trắc nghiệm

Lớp 10

Lớp 10 - kết nối tri thức

Lớp 10 - Chân trời sáng sủa tạo

Lớp 10 - Cánh diều

Sách/Vở bài xích tập

Đề thi

Chuyên đề & Trắc nghiệm

Lớp 11

Sách giáo khoa

Sách/Vở bài tập

Đề thi

Chuyên đề và Trắc nghiệm

Lớp 12

Sách giáo khoa

Sách/Vở bài tập

Đề thi

Chuyên đề & Trắc nghiệm

IT

Ngữ pháp giờ Anh

Lập trình Java

Phát triển web

Lập trình C, C++, Python

Cơ sở dữ liệu


*

Kể một mẩu chuyện mà em ham mê nhất trong những truyện đã có được học (Dàn ý - 10 mẫu) - Tập có tác dụng văn lớp 5

Bài văn mẫu mã Kể một mẩu truyện mà em ham mê nhất trong những truyện đã có học lớp 5 tất cả dàn ý chi tiết và 5 bài văn xuất xắc nhất nói một mẩu chuyện mà em đam mê nhất trong những truyện đã làm được học được lựa chọn lọc, tổng thích hợp từ những nội dung bài viết tập làm cho văn của học sinh lớp 5 trên cả nước. Mong muốn với bài bác văn mẫu này, những em vẫn biết cách xúc tiến ý, tích điểm thêm vốn từ để viết bài bác văn nói một câu chuyện mà em đam mê nhất trong những truyện đã có được học hay.

Bạn đang xem: Kể lại một câu chuyện mà em thích nhất trong những truyện đã được học

Đề bài: kể một câu chuyện mà em thích nhất trong những truyện đã có được học.

Dàn ý nhắc một câu chuyện mà em say đắm nhất một trong những truyện đã có được học

- giới thiệu câu chuyện

+ Nêu tên câu chuyện

+ Nêu tên nhân vật

- Kể cốt truyện của câu chuyện

- nhắc kết viên của mẩu truyện và nêu ý nghĩa.

*

Kể một mẩu truyện mà em say mê nhất trong những truyện đã được học - Vịt con xấu xí

Cứ ngày đông sang, từng bầy chim lại rủ nhau bay về phương Nam kiêng đi cái mát rượi buốt của thời tiết.

Năm ấy, hai vợ ông xã chim thiên nga vừa mới sinh được một cô gái thiên nga nhỏ, vì nhỏ còn quá nhỏ và yếu đề xuất dọc đường buộc phải nghỉ ngơi. Lo sợ rằng không thể gắng cự nổi qua quãng con đường dài buộc phải thiên nga chị em bàn cùng với thiên nga tía ý định dựa vào vả ai đó quan tâm rồi sang trọng năm ké đón thiên nga con. May thay, khi cất cánh được một đoạn nữa thì họ gặp gỡ cô vịt đã chăm bọn con nhỏ ngang lứa với Thiên Nga con cần ngỏ lời nhờ vào vả. Vị thương hoàn cảnh của gia đình thiên nga nhưng vịt bà bầu đã đồng ý, họ phấn kích cảm ơn nóng vội rồi cất cánh đi.

Thiên Nga con ở lại cùng mái ấm gia đình vịt. Bởi vì có làm ra khác với bè đảng vịt con phải nó luôn luôn bị chúng ta ức hiếp, hắt hủi rồi chê bai. Body sao mà gầy guộc, cổ thì lâu năm loằng ngoằng, lại còn lề mề về, lờ đờ chạp. Dù được vịt người mẹ giải thích, khuyên răn mà bè bạn vịt con cũng không thôi bệnh chỉ trích nó. Thiên Nga con ảm đạm lắm vị chẳng ai chịu đựng chơi cùng với nó cả. Thời gian trôi qua thật nhanh, chẳng mấy nhưng đã đến ngày xuân ấm áp, phụ huynh thiên Nga nhỏ tuổi tới đón con. Gặp lại nhỏ sau bao mon ngày xa cách, chúng ta phấn khởi khôn cùng khi thấy nhỏ đã cứng cáp và cứng cáp hơn nhiều, Thiên Nga con cũng vừa vui vừa buồn. Nó chạy đến mặt vịt bà mẹ nói lời cảm ơn rồi lưu luyến chia tay các bạn vịt con, nó sẽ quên hết mọi nỗi bi thảm trong thời hạn qua nhưng luyến tiếc nuối vẫy cánh trợ thời biệt gia đình vịt, rồi cùng bà bầu lên đường mang lại phương xa.

Bầy vịt con hiện giờ mới chợt nhận biết đó là loại chim Thiên Nga đáng yêu và nhân hậu nhất. Chúng ăn năn hận, xấu hổ cực kỳ vì biện pháp hành xử không tốt của mình dành cho bạn thiên Nga nhỏ. Tự đấy về sau, bọn chúng trở đề nghị hoà đồng và gần gũi hơn với mọi loài vật bao bọc mình.

Kể một mẩu chuyện mà em say đắm nhất trong số những truyện đã có học - Điều cầu của vua mày - Đát

Cuộc sinh sống của nhỏ người gắn liền với phần lớn ước mơ. Bao gồm ước mơ ngọt ngào và lắng đọng làm đến ta hạnh phúc, lại sở hữu những ước hy vọng tham lam lấy tới mang đến ta những phiền toái. Câu chuyện sau tạo nên điều đó: Điều mong của vua mày - đát

Tại đất nước Hi Lạp xa xưa, tất cả ông vua nổi tiếng tham lam thương hiệu là mày - đát.

Một ngày nọ, lúc Mi - đát đang dạo chơi trong sân vườn thượng uyển thì gặp thần Đi - ô - ni - dốt với được thần ban cho một điều ước. Sẵn tính tham lam, mày - đát cầu ngay:

- Xin thần cho đa số vật tôi chạm vào đều trở thành vàng!

Thần ban đến Mi - đát cái ước ao ước tham lam ấy rồi biến chuyển mất. Ngươi - đát vui mắt bẻ test cành sồi, cành cây lập tức trở thành vàng. Ông ta nhặt một quả táo, trái táo trở thành vàng nốt. Ngươi - đát mừng rỡ tưởng rằng lão là người niềm hạnh phúc nhất nhưng không mảy may ngờ đến rắc rối đang hóng mình ở phía trước ...

Bữa nạp năng lượng được tín đồ hầu dọn ra. Tiếng thì ông ta đọc rằng mình vừa ước một điều kinh khủng : các thức ăn đều biến thành vàng khi ông ta đụng tới. Bụng đói rượu cồn cào, mày - đát hối hận hận, miệng không ngừng van nãi thần Đi - ô - ni - dốt. Bỗng, thần hiện tại ra, với vẻ mặt nghiêm nghị, phán:

- Nhà fan hãy tới sông Pác - tôn, nhúng mình vào dòng xoáy nước, phép màu sẽ biến đổi mất.

Mi - đát làm vì vậy và quả nhiên phép thuật biến mất.

Bạn thấy đấy, hạnh phúc không tới từ ước hy vọng tham lam mà tạo ra sự từ bàn tay cùng trí óc.

Kể một mẩu chuyện mà em ham mê nhất trong những truyện đã có học - Điều mong của vua mi - Đát

Mỗi câu chuyện đều đem lại cho ta một bài học quý giá. Đó hoàn toàn có thể là bài xích học tri thức bổ ích, cũng rất có thể là bài học kinh nghiệm đạo lí có tác dụng người. Chắc hẳn ai trong chúng ta cũng từng được nghe mẩu truyện “Điều ước của vua mi - đát”. Mẩu truyện đã mang đến em một bài bác học về sự tham lam của nhỏ người.

Câu chuyện nhắc rằng: thuở xa xưa, tại giang sơn Hi Lạp xinh đẹp bao gồm một vị vua nọ danh tiếng tham lam thương hiệu là ngươi - đát. Thần Đi - ô - ni - dốt biết được lòng tham không lòng của vua ngươi - đát nên đã nỗ lực ý xuất hiện thêm và đến nhà vua một bài học. Một ngày kia, khi vua mi - đát đang dạo chơi trong sân vườn thượng uyển thì thần Đi - ô - ni - dốt chợt hiện ra, phán:

- Ta ban mang lại ngươi một điều ước, điều cầu sẽ hiệu nghiệm ngay.

Nghe vậy nhà vua vô cùng mừng rỡ. Vốn tính tham lam, vua mày - đát không e dè mà ước ngay:

- Xin thần cho đa số vật tôi va vào đều trở thành vàng!

Thần giữ lời hứa hẹn và ban cho Mi - đát điều cầu tham lam ấy rồi vươn lên là mất. Ngay lập tức sau đó, vua mi - đát tất tả muốn test sự kiến hiệu của điều ước nên bẻ một cành sồi trên cây gần đó. Vua vừa sờ tay vào, cành cây lập tức biến thành vàng. Ông ta nhặt một trái táo, tức thời quả táo apple cũng trở thành vàng nốt. Mi - đát vui miệng nghĩ rằng mình là người niềm hạnh phúc nhất, giàu sang nhất trên rứa gian. Ko ai hoàn toàn có thể giàu rộng mình nữa.

Đến bữa ăn, công ty vua vẫn giữ trung ương trạng phấn chấn ngồi vào bàn tiệc, chờ bạn hầu dọn thức ăn lên. Thế nhưng bao nhiêu là cao lương mĩ vị, bát đũa, cốc chén... Trên bàn nạp năng lượng đều ngay lập tức lập tức biến thành vàng khi ông ta chạm tay tới. Ko một sản phẩm công nghệ nào rất có thể ăn được nữa. Bụng đói cồn cào, bấy tiếng vua mày - đát new hiểu được tôi vừa ước một điều ước to khiếp như vậy nào. Trong cơn đói hành hạ và nỗi sợ hãi hãi,vua nôn nóng run run quỳ xuống khấn xin thần Đi - ô - ni - dốt:

- Xin thần thu lại điều ước làm cho tôi được sống.

Một lát sau, thần Đi - ô - ni - dốt bắt đầu hiện ra, quan sát vua mày - đát cùng nghiêm nghị phán:

- đơn vị ngươi hãy tới sông Pác - tôn, nhúng mình vào dòng nước, phép màu sẽ trở nên mất. Lòng tham của ngươi cũng sẽ được rửa sạch.

Vua mày - đát lập cập làm theo lời thần. Trái nhiên, sau thời điểm ngâm mình xuống loại sông thì phép thuật biến mất. Công ty vua không còn bạn dạng tính tham lam như trước đó nữa.

“Điều mong của vua mày - đát” vừa là một trong câu chuyện hài hước, vừa là một trong những câu chuyện đầy ý nghĩa. Qua câu chuyện, em hiểu ra được không ít điều. Không nên tham lam, tham lam vẫn không đem lại cho bọn họ hạnh phúc. Ngược lại tham lam còn mang đến những hậu quả cạnh tranh lường.

Kể một mẩu truyện mà em ưa thích nhất trong những truyện đã có được học - Ông Nguyễn Khoa Đăng

Trong hồ hết truyện đang học làm việc Tiểu học, tôi thích nhất là câu chuyện nói tới ông Nguyễn Khoa Đăng, một ông quan tài giỏi xét xử và những kế sách trừ hại mang lại dân. Tôi đề cập cho các bạn nghe nhé!

Một lần, bao gồm anh hàng dầu gánh hàng ra chợ bán. Lợi dụng anh bận đong dầu đến khách, gồm một tín đồ thò tay vào bị lấy trộm tiền. Khi biết mình bị mất tiền, anh new sực nhớ ra. Dịp nãy, tất cả một tín đồ mù xung quanh quẩn mặt gánh hàng, xua đuổi mấy cũng không đi. Anh dám chắc là fan ấy. Anh gởi gánh hàng cho những người quen rồi chạy đi tìm. Người mù chối phăng mang lí bởi vì là bản thân bị mù, biết tiền để đâu mà ăn uống trộm. 2 bên xô xát nhau một hồi thì bị lính bắt giải về quan.

Trước vị quan lại Nguyễn Khoa Đăng, bạn mù nhất định chối cho rằng anh hàng dầu vu cáo. Quan tiền hỏi:

- Anh có mang chi phí không?

Người mù đáp:

- Có, nhưng đấy là tiền của tôi.

- Cứ đưa đây!

Khi tín đồ mù móc chi phí ra, quan tiền sai fan múc một chậu nước, vứt số tiền vào chậu. Váng dầu nổi lên. Bạn mù đành nhận tội. Ngỡ như là vụ án đã xong, náo ngờ quan liêu lại phán:

- Tên ăn cắp này là người giả mù. Bởi nếu mù làm sao hắn biết nơi để tiền mà lại lấy.

Rồi ông sai quân nhân lôi kẻ đánh tráo ra đánh. Bị đánh đau quá, hắn bèn mở cả nhị mắt, van lạy quan tiền tha tội.

Đó là chuyện về tài xét xử của ông. Còn câu chuyện sau đây thì khiến cho tôi bái phục đức độ, kỹ năng và mưu mẹo tiêu diệt bọn gian phi trừ hậu hoạ đến dân của ông Nguyễn Khoa Đăng. Vào thời kì làm quan, ông đã khiến cho suốt một dọc truông đơn vị Hồ ở Quảng Trị không hề một láng gian phi. Trước đó, ở mẫu truông này là rừng rậm, con đường Bắc nam phải đi qua đây. Lũ gian phi đã dùng nơi này làm sào huyệt đón mặt đường trấn lột.

Để bắt đàn cướp, ông không đúng chế một cỗ áo gỗ kín có lỗ thông hơi, vừa một fan ngồi, bao gồm khoá bên trong để người ngồi trong có thể mở tung nắp cỗ áo dễ dàng. Ông đưa các võ sĩ xuất sắc võ nghệ bao gồm vũ khí ngồi vào trong rồi không nên quân sĩ ăn diện giống thường dân khiêng các chiếc hòm ấy đi qua truông, lại phao tin lên rằng: tất cả một vị quan khổng lồ ở kế bên Bắc chuẩn bị sửa về quê sẽ đi qua truông; cùng những thùng của cải quý. Bọn cướp nghe tin mừng khấp khởi, chuyến này chắn chắn thu lợi lớn. Chúng phấn chấn khiêng các cái hòm về sào huyệt tuy vậy vừa về mang lại nơi, thì những cái hậu sự bật tung ra. đầy đủ võ sĩ tay lăm lăm kiếm binh của triều đình kéo đến. Bọn cướp đành hạ vũ khí, chắp tay xin tha mạng. Ông quan dùng bọn cướp ấy đi khai khẩn khu đất hoang ở biên giới, lập thành phần nhiều đồn điền rộng lớn lớn. Sau đó, ông gửi dân đến lập xóm dọc hai bên truông, khiến cho một vùng rừng núi u ám vắng vẻ đổi thay những thôn trang đông đúc và có cuộc sống thường ngày bình yên.

Tôi rất bái phục ông Nguyễn Khoa Đăng và nỗ lực học thật xuất sắc để sau này trở thành một bạn tài giỏi, liêm thiết yếu như ông.

Kể một mẩu chuyện mà em thích hợp nhất giữa những truyện đã được học - Sự tích cây khế

Một buổi trưa hè đưa đến cho em giấc ngủ sâu lành. Vào mơ, em thấy túp lều tranh và một cây khế vẫn sai trĩu quả. Thì ra, là mẩu chuyện “Cây khế”.

Ngày xưa, một mái ấm gia đình nọ gồm hai anh em. Mái ấm gia đình họ sinh sống thật hạnh phúc, được mấy năm thì bổ chị em qua đời. Một thời hạn sau, fan anh lấy vợ. Vì không muốn cho em sống cùng, hai vợ ông chồng anh đòi chia tài sản. Ỷ thế còn có vợ con bạn anh chỉ chiếm hết gia sản chỉ để lại một túp lều cùng cây khế. Tín đồ em ra đi nhưng không oán thù trách anh mình điều gì. Đến mùa khế ra quả, tất cả con chim lạ không biết tới từ đâu tới ăn hết trái này đến trái khác. Fan em thấy vậy sốt ruột lắm, bèn nói với chim.

“Cả gia tài nhà tôi chỉ có mỗi cây khế này chim mà nạp năng lượng hết tôi biết trông cậy vào đâu” Thấy vậy chim bèn nói:

“Ăn một quả trả cục vàng, may túi bố gang, mang đi mà đựng”. Theo đúng lời của chim, fan am may túi tía gang. Sáng sủa hôm sau, nhỏ chim cất cánh đến một quần đảo ở ngoài khơi xa. Hòn như thế nào hòn đấy đậy lánh. Đến đó người em lấy đầy túi ba gang rồi theo chim ra về. Trường đoản cú đó, tín đồ em có cuộc sống khá giả. Thấy em mình nhiều có nhanh lẹ người anh bèn mang lại thăm, lạm la dò hỏi. Vốn thiệt thà người em kể hết chuyện đến anh nghe.

Thấy vậy, người anh liền đổi cả gia sản lấy cây khế. Ngày như thế nào anh cũng xin em đổi. Yêu mến anh nền fan em đồng ý đổi. Đến mùa khế không đúng quả, hai vợ ck người anh vậy nhau trực dưới gốc cây đợi bé chim lạ. Một hôm, vợ ông chồng người anh thấy một con chim rất to đậu trên cây khế nạp năng lượng quả. Sự việc diễn ra giống hệt fan em. Tuy thế thay vì may túi cha gang thì tín đồ anh may túi mười nhì gang. Khi tới hòn đảo người anh ních đầy túi mười nhì gang hơn nữa nhét đầy người. Tín đồ anh ậm ạch vác túi vàng mập mạp và thân bản thân nặng trịch leo lên sống lưng chim. Bởi nặng quá yêu cầu chim cần vỗ cánh cha lần new bay lên được.

Lúc cất cánh qua biển, một luồng gió táo tợn làm chim lảo hòn đảo mất bạn anh và túi quà xuống biển. Đúng theo câu tục ngữ “Tham thì thâm”. Đây cũng là bài học kinh nghiệm cho đông đảo người tránh việc tham lam ích kỉ.

Kể một mẩu truyện mà em mê say nhất một trong những truyện đã có học - Cây tre trăm đốt

Hồi còn nhỏ, em thường được bà nội kể nhiều truyện dân gian. "Cây tre trăm đốt" là giữa những truyện nhưng mà em khôn cùng thích.

Xem thêm: Cách Chèn Ảnh Trong Paint Trên Máy Tính Nhanh, Đơn Giản, Chi

Vì hồi đó còn quá bé xíu nên em xin nói lại như sau: Ngày xưa, ở một làng nọ có một anh trai cày mô côi cha mẹ từ bé. Anh được một lão công ty phú hộ thuê. Vốn hiền hậu lành, chất phác bắt buộc lão bảo gì anh có tác dụng nấy. Một hôm, lão hotline anh mang đến dỗ ngon, dỗ ngọt: "Con trong nhà ta đã lâu, lại thấy nhỏ ngoan ngoãn, thánh thiện nên ta định gả con gái cho con. Với đk trong bố năm, con cần làm ăn uống đến nơi mang lại chốn". Thấy lão nói thế, anh mừng lắm, cứ tưởng thật yêu cầu anh càng thao tác làm việc hăng say hơn. Nhờ ba năm thao tác cực nhọc của anh, bây giờ lão đã tậu thêm được ruộng vườn, thắng lợi và nhiều thóc lúa. Trong tía năm đó, lão đang ngầm hẹn gả nhỏ một lão buôn nhiều có. Gần mang đến ngày lão nói với anh là gả đàn bà cho anh, lão bảo anh vào rừng tìm kiếm một cây tre trăm đốt làm của hồi môn. Anh tức thời vào rừng tra cứu cây tre trăm đốt. Sinh hoạt nhà, lão phú hộ suy nghĩ thầm: "Làm gì có tre trăm đốt nhưng tìm thể như thế nào nó cũng bị rắn cắn, hổ vồ". Trong rừng anh đang nỗ lực tìm được đồ vật lão phú hộ cần, nhưng những lắm cũng chỉ có năm mươi đốt. Anh tìm về hai ngày sau vẫn ko thấy cây tre trăm đốt. ảm đạm quá, anh ngồi xuống cạnh một cái cây mà khóc. Thấy thế, Bụt hiện lên hỏi: "Tại sao con khóc". Anh trai cày nói lại đầu đuôi mẩu truyện cho Bụt, Bụt bảo: "Chuyện đó cực nhọc gì, con hãy tìm mang lại ta một tram đốt tre với hô "khắc nhập, tương khắc nhập" thì những đốt tre sẽ liền lại thành một cây, còn hô "khắc xuất, khắc xuất" thì cây lại tách ra". Anh định cảm ơn thì Bụt đã biến chuyển mất. Anh tìm đủ một trăm đốt tre rồi bó lại có về. Đến nơi, anh thấy liên hoan linh đình trong công ty phú hộ. Anh tức lắm tuy thế vẫn hô: tương khắc nhập, xung khắc nhập, cây nhập ngay thức thì lại vươn trực tiếp lên trời. Hầu như người không thể tinh được chạy ra xem. Lão phú hộ chen trong đám người bước ra với vẻ phương diện ngạc nhiên. Anh tức thời đọc: "Khắc nhập, tương khắc nhập" cố kỉnh là lão phú hộ dính kỹ vào cây. Lão phú hộ van vỉ anh. Tồn tại anh bắt đầu khoan bầu đọc: "Khắc xuất, khắc xuất" nạm là lão phú hộ rời thoát ra khỏi cây tre và đề xuất gả con gái cho anh.

Hai vợ ông chồng anh trai cày sống với nhau vui vẻ.

Kể một câu chuyện mà em ưa thích nhất trong những truyện đã làm được học - Sọ Dừa

Có không ít câu chuyện em được nghe kể. Một trong những các mẩu chuyện mà em thích hợp nhất sẽ là Sọ Dừa nhiều bài học kinh nghiệm trong đó.

Ngày xưa, gồm hai vợ ck một lão nông nghèo đi ở mang lại nhà một phú ông. Họ hiền lành lành, chịu khó nhưng đã kế bên năm mươi tuổi mà chưa tồn tại lấy một mụn con. Một hôm, người bà xã vào rừng mang củi. Trời nắng nóng to, khát nước quá, thấy cái sọ dừa mặt gốc cây lớn đựng đầy nước mưa, bà bèn bưng lên uống. Cụ rồi, về nhà, bà tất cả mang. Ít thọ sau, người ông xã mất. Bà sinh ra một đứa con không có chân tay, mình mẩy, cứ tròn trọc tếu như một quả dừa. Bà buồn, toan bỏ nó đi thì đứa nhỏ nhắn lên giờ bảo.

- người mẹ ơi! nhỏ là fan đấy! mẹ đừng vứt nhỏ mà tội nghiệp.

Bà lão yêu thương tình giữ lại nuôi rồi đặt tên mang lại cậu là Sọ Dừa. Mập lên, Sọ Dừa vẫn thế, cứ lăn trọc lốc chẳng làm được câu hỏi gì. Bà mẹ lấy có tác dụng phiền lòng lắm. Sọ Dừa biết vậy bèn xin bà mẹ đến chăn trườn cho đơn vị phú ông.

Nghe kể tới Sọ Dừa, phú ông ngần ngại. Tuy thế nghĩ: nuôi nó thì ít tốn cơm, công sá lại chẳng đáng là bao, phú ông đồng ý. Chẳng ngờ cậu chăn bò rất giỏi. Ngày ngày, cậu lăn sau lũ bò ra đồng, buổi tối đến lại lăn sau đàn bò về nhà. Cả bọn bò, nhỏ nào bé nấy cứ no căng. Phú ông lấy làm cho mừng lắm!

Vào ngày mùa, tôi tớ ra đồng làm hết cả, phú ông bèn sai tía cô con gái thay phiên nhau mang cơm cho Sọ Dừa. Trong số những lần như thế, nhì cô chị kiêu kỳ, độc ác thường hất hủi Sọ Dừa, chỉ có cô em vốn tính thương tín đồ là đối đãi cùng với Sọ Dừa tử tế.

Một hôm mang đến phiên cô út sở hữu cơm đến Sọ Dừa. Mới đến chân núi, cô đột nghe thấy tiếng sáo véo von. Rón rén bước tới cô nhìn thấy một chàng trai khôi ngô tuấn tú vẫn ngồi trên dòng võng đào thổi sáo cho lũ bò gặm cỏ. Thế nhưng vừa mới đứng lên, tất cả đã bặt tăm tăm, chỉ thấy Sọ Dừa ở lăn lóc nghỉ ngơi đấy. Các lần như vậy, cô út ít biết Sọ Dừa chưa phải người thường, bèn mang lòng yêu quý.

Đến cuối mùa sinh hoạt thuê, Sọ Dừa về công ty giục bà mẹ đến hỏi phụ nữ phú ông về làm cho vợ. Bà lão thấy vậy tỏ ra hết sức sửng sốt, tuy vậy thấy bé năn nỉ mãi, bà cũng chiều lòng.

Thấy chị em Sọ Dừa với cau cho dạm, phú ông cười mỉa mai:

- hy vọng hỏi phụ nữ ta, hãy về sắm đủ một chĩnh kim cương cốm, mười tấm lụa đào, mười bé lợn béo, mười vò rượu tăm rước sang đây.

Bà lão đành ra về, nghĩ về là đề xuất thôi hẳn vấn đề lấy bà xã cho con. Chẳng ngờ, đến ngày hẹn, tình cờ trong bên có không thiếu mọi sính lễ, lại có cả gia nhân sống dưới bên chạy lên khiêng lễ đồ gia dụng sang nhà đất của phú ông. Phú ông hoa cả mắt sốt ruột gọi cha cô phụ nữ ra hỏi ý. Nhì cô chị bĩu môi chê bai Sọ Dừa thiếu thẩm mỹ rồi ngoe nguẩy đi vào, chỉ bao gồm cô út là cúi đầu rụt rè tỏ ý bởi lòng.Trong ngày cưới, Sọ Dừa mang lại bày cỗ thiệt linh đình, gia nhân chạy ra chạy vào tấp nập. Lúc rước dâu, chẳng ai thấy Sọ Dừa trọc lốc, xấu xí đâu phải thấy một nam nhi trai tuấn tú tuấn tú đứng mặt cô út. Mọi tín đồ thấy vậy đều thấy sửng sốt và mừng rỡ, còn nhì cô chị thì vừa nhớ tiếc lại vừa ghen tuông tức.

Từ ngày ấy, nhì vợ ông chồng Sọ Dừa sinh sống với nhau rất hạnh phúc. Không mọi thế, Sọ Dừa còn tỏ ra khôn xiết thông minh. Nam giới ngày đêm miệt mài đèn sách với quả nhiên năm ấy, Sọ Dừa đỗ trạng nguyên. Thế nhưng cũng lại chẳng bao lâu sau, Sọ Dừa được vua không nên đi sứ. Trước khi đi, đàn ông đưa cho vợ một hòn đá lửa, một bé dao cùng hai trái trứng kê nói là để hộ thân.

Ganh ghen với cô em, nhì cô chị sinh lòng ghen ghét rắp trung ương hại em để thế làm bà trạng. Nhân quan lại trạng đi vắng, nhị chị lịch sự rủ cô út ít chèo thuyền ra hải dương rồi cứ núm lừa đẩy cô em xuống nước. Cô út bị cá kình nuốt chửng, tuy nhiên may bao gồm con dao mà thoát chết. Cô dạt vào một trong những hòn đảo, đem dao khoét phía trong bụng cá chui ra, tấn công đá đem lửa nướng thịt cá ăn. Sống được ít ngày bên trên đảo, nhì quả trứng gà cũng kịp nở thành một đôi con gà đẹp để gia công bạn cùng cô út.

Một hôm gồm chiếc thuyền đi qua đảo, con gà trống nhận thấy bèn gáy to: “Ò… ó… o…. Cần thuyền quan liêu trạng rước cô tôi về”.

Quan đến thuyền vào xem, chẳng ngờ đó chính là vợ mình. Hai vợ chồng chạm mặt nhau, mừng mừng tủi tủi. Đưa vợ về nhà, quan lại trạng mở tiệc mừng mời bà nhỏ đến chia vui, tuy thế lại giấu bà xã trong nhà quán triệt ai biết. Nhì cô chị thấy vậy khấp khởi mừng thầm, tranh nhau nhắc chuyện cô em khủng hoảng ra chiều thương nuối tiếc lắm. Quan lại trạng không nói gì, tiệc kết thúc mới mang đến gọi vk ra. Nhì cô chị nhận thấy cô em thì trinh nữ quá, lén bỏ ra về rồi từ bỏ đó vứt đi biệt xứ.

Kể một mẩu truyện mà em thích hợp nhất trong số những truyện đã được học - thiếu nữ tiên ốc

Tôi là một trong những bà lão nghèo đói cô độc, nhỏ còm sống bằng nghề dò cua, bắt ốc. Cuộc sống cô độc vẫn xếp từng nếp nhăn trên da mặt tôi. Sự nghèo khó in hằn trên áo xống vá chằng vá đụp của tôi. Tuổi già đè nén trên thân thể gầycòm mỏi mòn của tôi. Hằng ngày, tôi vẫn bắt buộc lặn lội trên từng đám ruộng, bờ sông mò cua bắt ốc đế đổi đem gạo.

Một hôm, tôi bắt được một bé ốc màu xanh da trời óng ánh. Con ốc nhỏ dại xinh vỏ màu xanh bạc, lung linh dưới ánh mặt trời. Nhỏ ốc rất đẹp quá, tất cả người hỏi mua nhưng tôi ko bán. Tôi thấy thương bé ốc nên đem nó về thả trong chum nước để nuôi. Từ ngày tôi nuôi bé ốc, bên tôi xẩy ra nhiều sự lạ: lúc tôi đi làm về, cơm canh đã được dọn sẵn, chiến thắng sạch bóng, cỏ vườn đã làm được dọn sạch, lợn vào chuồng vẫn được ăn no. Tôi không thể tinh được quá, kỳ lạ thật, ai đó đã giúp mình? Tôi tự hỏi rồi cố chí rình xem. Một sáng, tôi đi ra đồng bình thường như ngày thường nhưng nửa con đường tôi quảy gánh về nhà, rón rón rén núp ở đầu hè. Từ vào chum nước, một cô nàng mặc bộ màu xanh như màu vỏ ốc cách ra. Cô gái ấy đẹp như một đàn bà tiên: khuôn mặt trái xoan, đôi mắt đen láy rất nổi bật trên nước da trắng hồng, tươi tắn. Cô gái vén tay áo, vệ sinh nhà cửa nhanh thoăn thoắt: cô cho lợn ăn, nhặt rau, quét sân. Cô bé nấu cơm, luộc rau. Nắng mai chiếu mặt trên tấm áo lụa cô mặc lấp lánh màu vỏ ốc có tác dụng tôi sực tỉnh. Tôi len lén đến mặt chum nước, đập tung vỏ ốc ra. Cô bé giật mình, chạy cho chum nước. Tôi ôm siết lấy cô, tha thiết:

– Già sống một mình buồn tủi làm sao! con hãy làm phụ nữ già nhé!

Kể một mẩu truyện mà em ưng ý nhất trong số những truyện đã làm được học - Rùa với thỏ

Trong số những câu chuyện nói về các con vật thì em đam mê nhất câu chuyện: "Rùa cùng Thỏ". Mẩu chuyện như sau:

Rùa là bé vật chậm rãi nhưng rất chăm chỉ chỉ, sáng nào cũng tập chạy. Một hôm, đang hoạt động giữa đường thì gặp mặt Thỏ. Vốn kiêu ngạo, Thỏ buông lời chế nhạo:

- đủng đỉnh rề rề như Rùa thì làm thế nào được.

Rùa thấy bản thân bị xúc phạm tức khắc thách:

- Thì anh cứ thử chạy thi cùng với tôi coi sao?

Thỏ nhấn lời ngay cùng còn giễu cợt cợt:

- Được, ta cho mày chạy trước nửa đường.

Rùa biết mình chậm rãi chạp, rứa sức chạy không nghỉ. Thỏ cậy bản thân chạy nhanh, cứ chú ý trời, quan sát mây, nhiều khi lại gặm vài ngọn cỏ, hái hoa bắt bướm. Trong bụng thì thầm nghĩ:

- Mình chỉ việc chạy một thoáng là mang lại nơi.

Chính vì chưng nghĩ như vậy, Thỏ tha hồ rong đùa hết khu vực này cho chỗ khác. Mãi cho tới lúc sực ghi nhớ đến cuộc thi thì ngước đầu lên đang thấy Rùa ngay gần tới đích. Thỏ ba chân bốn cẳng chạy cung cấp sống buôn bán chết. Tuy vậy không kịp nữa rồi. Rùa sẽ về đích trước. Thỏ thẹn thùng bởi chạy lose Rùa buộc phải chạy một mạch vào rừng trốn biệt.

Câu chuyện dạy dỗ em phải tất cả tính kiên trì, cần mẫn trong mọi công việc dù là câu hỏi nhỏ.

Kể một mẩu chuyện mà em mê thích nhất giữa những truyện đã có học - Cây Vú Sữa

Ngày xưa, bao gồm một cậu nhỏ xíu được bà bầu cưng chiều cần rất nghịch với ham chơi. Một lần, bị chị em mắng, cậu vùng vằng vứt đi. Cậu la cà khắp nơi, người mẹ cậu ở trong nhà không biết cậu ở chỗ nào nên bi thiết lắm. Ngày ngày bà mẹ ngồi trên bậc cửa ngóng cậu về. Một thời hạn trôi qua mà cậu vẫn ko về. Vì quá đau đớn và kiệt sức, chị em cậu gục xuống. Do dự cậu đã đi được bao lâu. Một hôm, vừa đói vừa rét, lại bị trẻ lớn hơn đánh, cậu new nhớ cho mẹ.

- yêu cầu rồi, lúc mình đói, mẹ vẫn chấp nhận cho mình ăn, lúc mình bị đứa không giống bắt nạt, người mẹ vẫn mặt mình, về với bà bầu thôi.

Cậu tức khắc tìm con đường về nhà. Ở nhà, cảnh vật vẫn như xưa, nhưng lại không thấy chị em đâu. Cậu khản tiếng gọi mẹ:

- mẹ ơi, người mẹ đi đâu rồi, con đói quá! - Cậu bé gục xuống, rồi ôm một cây cối trong vườn mà lại khóc.

Kỳ kỳ lạ thay, cây xanh đột nhiên run rẩy. Từ những cành lá, gần như đài hoa nhỏ xíu tí trổ ra, nở trắng như mây. Hoa tàn, trái xuất hiện, lớn nhanh, domain authority căng mịn, xanh óng ánh. Cây nghiêng cành, một quả to lâm vào tình thế tay cậu bé.

Cậu bé bỏng cắn một miếng thiệt to. Chát quá! Quả thứ hai rơi xuống. Cậu lột vỏ, cắn vào phân tử quả. Cứng quá. Quả thứ tía rơi xuống. Cậu khẽ bóp xung quanh quanh quả, lớp vỏ mềm dần dần rồi khẽ nứt ra một kẽ nhỏ. Một loại sữa trắng sóng sánh trào ra, ngọt thơm như sữa mẹ.

Cậu bé bỏng ghé môi hứng lấy loại sữa ngọt ngào, thơm và ngon như sữa mẹ.

Cây rung rinh cành lá, thì thào:

- Ăn trái bố lần bắt đầu biết trái ngon. Con có lớn khôn bắt đầu hay lòng mẹ.

Cậu oà lên khóc. Mẹ đã mất nữa. Cậu nhìn lên tán lá, lá một khía cạnh xanh bóng, phương diện kia đỏ hoe như mắt bà bầu khóc ngóng con. Cậu bao bọc lấy thân cây cơ mà khóc, thân cây xù xì, thô ráp như đôi bàn tay làm lụng của mẹ. Nước mắt cậu rơi xuống cội cây, Cây xòa cành ôm cậu, rung rinh cây cỏ như tay mẹ âu yếm vỗ về.

Xem thêm: Loại Hình Văn Hóa Gốc Nông Nghiệp Là Gì, Văn Hóa Nông Nghiệp Việt Nam

Cậu kể cho mọi fan nghe chuyện về người bà bầu và nỗi ân hận của mình. Hoa trái thơm ngon nghỉ ngơi vườn đơn vị cậu, người nào cũng thích. Họ đưa về gieo trồng khắp khu vực và đánh tên là Cây Vú Sữa.