Những Bài Văn Cảm Nghĩ Về Thầy Cô Giáo

     
Để bài bác cảm nghĩ về về thầy, giáo viên thường xuyên lộ diện trong bài bác kiểm tra, bài xích thi. Để bài văn xuất xắc hơn và đạt điểm trên cao bài này, các em hãy nêu diễn tả rõ tình cảm cũng như cảm nghĩ của chính mình về thầy cô. Những em cùng tìm hiểu thêm để rất có thể hình dung được giải pháp viết bài.
Mục Lục bài xích viết:1. Dàn ý2. Bài bác mẫu số 13. Bài xích mẫu số 24. Bài xích mẫu số 35. Bài mẫu số 46. Bài xích mẫu số 57. Bài xích mẫu số 68. Bài mẫu số 79. Bài mẫu số 8

*

Viết cảm xúc về thầy, cô giáo để phân bua lòng biết ơn với đạo thiên chúa dục, dạy dỗ 

5. Bài xích mẫu số 5: cảm nghĩ về thầy, cô giáo

Có lẽ trong cuộc sống mỗi nhỏ người đều sở hữu những thầy gia sư mà đi xuyên suốt cả cuộc đời chắc hẳn rằng ta không bao giờ tìm thấy những người dân như họ. Chúng ta là những người tận chổ chính giữa tận tụy với nghề lúc nào cũng chỉ nghĩ mang lại những học sinh yêu quý của mình. Tôi cũng đều có một giáo viên nhà nhiệm như thế và có lẽ trong suốt cuộc sống tôi sẽ không còn thể làm sao quên được cô.

Bạn đang xem: Những bài văn cảm nghĩ về thầy cô giáo

Đó là cô An, một cô giáo còn hết sức trẻ, cô dạy môn văn. Ngày trước tiên khi cô vào dạy dỗ lớp tôi cô khoác một mẫu áo nhiều năm màu trắng, trông cô thật trẻ trung và năng động. Cô dành một tiết đầu tiên để làm quen với lớp với tự ra mắt về phiên bản thân mình. Ngay từ những tiết học tập đầu tiên, cô đã cho tôi một quan niệm hoàn toàn khác về môn văn. Môn văn so với tôi trường đoản cú trước cho đến nay là một môn cực kỳ khó cơ mà mỗi lời cô giảng giải khiến tôi như được bước vào một nhân loại khác, một quả đât mà tôi hoàn toàn có thể thỏa sức tưởng tượng và đến tôi hiểu thêm về tình dịu dàng về cảm xúc về hồ hết mặt trong xã hội. Cô không hắt hủi giỏi chê bai phần đa đứa học kém như tôi mà thậm chí cô còn luôn luôn quan chổ chính giữa chỉ bảo một cách tận tình.

Trước trên đây sinh hoạt chắc hẳn rằng là giờ mà bầy tôi sợ nhất nhưng kể từ lúc có cô thì nó không còn đáng sợ vì thế nữa, nó là giờ đồng hồ mà cửa hàng chúng tôi lại tiếp tục được giao lưu dường như thì cô cũng răn dạy những chúng ta còn học tập kém bắt buộc phấn đấu hơn. Thỉnh thoảng tôi đã từng nghĩ nếu như như trong cả đời học viên của tôi được học văn cô được cô cai quản nhiệm thì hay cho mấy và có lẽ đó cũng là hy vọng của tất cả đám học trò bọn chúng tôi. Chắc hẳn rằng điều làm cho tôi cấp thiết nào quên được nghỉ ngơi cô còn là 1 trong kỉ niệm khiến tôi lưu giữ mãi. Đó là 1 trong những lần thi cuối kì môn văn tôi được một con hai tròn trĩnh và cô yêu cầu tất cả lớp phải mang lại cho cha mẹ kí vào. Điều này so với tôi như một tiếng sét ngang tai chính vì tôi đã hứa cùng với ba mẹ là lần này điểm thi sẽ trên trung bình. Quan yếu để cho cha mẹ biết điều này được cùng trong đầu của một đứa trẻ non nớt như tôi nảy lên một xem xét sai trái.

Tôi quyết định đi hiếu động lại gần như quyển sổ mà bố tôi đang kí cùng học theo nét kia rồi kí lại. Tuy không được giống mang lại lắm tuy vậy tôi vẫn mạnh mẽ tay kí bừa như thế nào thì ra. Bữa sau tôi vẫn nộp như bình thường và ko thấy cô nói gì nên trong tâm tôi cảm giác lâng lâng vui sướng. Tan trường tôi sẽ rảo cách thì bỗng dưng nghe giờ đồng hồ ai kia hỏi phía sau "Khánh ơi đợi cô với". Quay trở lại đằng sau thì ra đó là cô An. Thế ra cô sẽ biết đó chưa phải là chữ kí của tía tôi. Tôi ko nói gì cơ mà chỉ biết khóc òa lên bởi sợ hãi. Cô ôm tôi vào lòng ko một lời trách phạt. Cô nói sẽ không còn để chuyện này cho bố mẹ tôi biết với một điều kiện là trong kì thi cuối kì tôi phải đạt được điểm khá. Điều này so với tôi thật khó nhưng vì sợ bố nên tôi đành gật gù đồng ý.

Chẳng mấy chốc kì thi cuối kì đã sắp tới tôi đã không biết luân phiên xở nạm nào thì chiều hôm kia cô cho với một số trong những tài liệu bên trên tay và cô nói vẫn kèm tôi học. Kì thi cuối kì sẽ tới và 1 tuần sau cô An thông tin điểm, tôi vẫn thực sự rất bất ngờ và không tin nổi vào đôi mắt mình là một trong những điểm chín đỏ chói. Tôi cảm ơn cô rất nhiều và từ kia trở đi tôi môn văn biến một môn cơ mà tôi vô cùng thích. Cô chính là người bà mẹ thứ hai của tớ và còn nếu như không nói thừa thì cô đó là người đem về cho tôi một cuộc sống đời thường mới trọn vẹn khác. Cô không hẳn là người đẳng cấp hay sang trọng gì nhưng cô cực kỳ gần giũ, giản dị như thiết yếu những đứa học sinh mà cô sẽ dậy vậy cùng chính điều ấy đã để cho những đứa học sinh nghèo như chúng tôi cảm thấy dịu dàng cô cho kì lạ. Cô cũng đều có một cuộc sống không mấy khấm hơi gì lúc còn phải nuôi một người em vẫn học đh nhưng mỗi khi công ty chúng tôi nghỉ phép cô luôn đến thăm đụng viên an ủi và luôn đem theo khi là vỏ hộp bánh khi là vỏ hộp sữa. Giáo viên tôi là như vậy đấy chân thành và mộc mạc cho lạ thường.

Những bài học lời răn dạy của cô ấy tôi đã không bao giờ quên được. Hình hình ảnh cô với những khẩu ca ân cần cô chỉ bảo chúng tôi sẽ luôn ghi lại trong vai trung phong trí tôi.

6. Bài xích mẫu số 6: cảm nghĩ về thầy, cô giáo

Ngày xửa ngày xưa, bên trên trái đất đẹp đẽ có một bầy chim ca hót mừng đón cô giáo nhà nhiệm mới... Thiên sứ đã giao trách nhiệm cho cô giáo ấy buộc phải đưa phần nhiều cô, cậu nhỏ xíu lần lượt lên đò sang bờ bên đó của kỹ năng và đỉnh điểm của thành đạt.... Đều đặn hằng năm thầy giáo ấy lại đón rồi đưa, lại lẹo thêm đôi cánh cho những khóa học trò vừa ngoan vừa dễ thương và đáng yêu và hãy còn ngây ngô dại dột bay vào khung trời xanh...Và bây giờ khi trong những năm cũ sẽ qua, trong năm này cô giáo kia lại tiếp tục đưa tôi - một đứa học tập trò nhỏ dại đến bến bờ vô tận của tri thức.

Chắc chúng ta đang vướng mắc không biết thầy giáo mà bạn muốn nói mang đến là ai nên không? không phải để chúng ta phải mong ngóng đâu. Đó đó là giáo viên công ty nhiệm lớp 11A4 - cô hồ Thị thanh tịnh - người bà bầu thứ hai mà thiên sứ đã đưa về cho bọn chúng tôi.

Ấn tượng trước tiên của tôi về cô là niềm vui dễ mến, cô cực kì dễ thương, và tuyệt vời khi nhìn quanh đó không ai có thể đoán được tuổi thiệt của cô! Tôi vẫn nghe các cả nhà khóa trước nói lại cô giảng bài rất thú vị và rất thân cận với học tập trò, ngày đầu tiên học cô thì tôi đã chứng thực ngay được điều đó. Cô giảng bài bác rất tất cả hồn cùng với nhiều ví dụ khá là thú vị đang như lôi kéo tôi vào bài xích văn cô giảng. Đó là những ấn tượng ban đầu, để rồi từ những ấn tượng này đến tuyệt hảo khác tôi lại càng đọc và để nhiều tình cảm mang lại cô hơn. Băn khoăn là cô gồm cảm dấn được đều tình cảm cơ mà tôi dành riêng cho cô không nhỉ? chắc hẳn rằng không đâu. Tình cảm đó là sự việc biết ơn từ những bài học cô vẫn dạy cho tôi, là lòng kính trọng, là sự việc ngưỡng mộ về sự nhiệt huyết cùng trái tim yêu nghề của cô...Cũng là tình cảm của một đứa phụ nữ dành cho tất cả những người mẹ của mình. Cảm xúc đó cứ mãi ấp ôm trong tôi rất nhiều, nhiều tới nỗi tôi lần chần phải bắt đầu từ đâu và xong xuôi như vắt nào nữa...

Tôi không phải là một học sinh tốt môn văn, nhưng mà những bài bác văn tôi viết ra rất có thể được xem là khá còn nếu không nói là vượt tệ. Dù trong lòng tôi có rất nhiều tình cảm dành cho cô tuy vậy tôi vẫn quan trọng viết ra một bài bác văn hay bất kể cái gì hoàn toàn có thể gọi là hoàn chỉnh để nói theo một cách khác hết được cảm xúc của tôi giành cho cô được. Việc duy nhất nhưng mà tôi hoàn toàn có thể làm được là hiện thời ngồi đây, viết lên phần nhiều dòng chữ này để nói theo cách khác lên toàn bộ tình cảm, suy nghĩ xuất phân phát từ tận trái tim tôi.

Từ trước tới giờ đồng hồ tôi là một trong những con bé không ưa thích môn văn, tôi có thể đọc những tác phẩm văn học và tiểu thuyết dài tập nhưng đối với tôi môn văn là môn nối sát với các cái ngáp dài, ngáp ngắn, một giải pháp ngán ngẩm. Nếu bạn bảo tôi đề cập lại một cuốn sách, một tiểu thuyết nhiều năm tập thì dù cho có phải ngồi suốt suốt cả một ngày hay lâu không những thế nữa thì tôi vẫn có thể kể cho chính mình nghe với toàn thể những gì nhưng tôi gọi được bằng tất cả lòng say mê. Nhưng nếu như khách hàng bắt tôi nên đọc cùng hiểu về một bài thơ tốt viết ra những bài văn thì quả là một trong cực hình đối với tôi, tôi thích sự thực tế, thích các chiếc gì 1-1 giản hoàn toàn có thể chứng minh, và bao gồm sẵn một kho tàng công thức để xử lý như môn toán, lý, hóa. Có lẽ rằng vì vậy nhưng mà môn văn đối với tôi là quá khó. Hay thì người ta đâu rất có thể làm xuất sắc những gì mà người ta ko thích, cùng tôi cũng vậy. Bà mẹ tôi là 1 trong họa sĩ, một nhà thơ, yêu thơ văn một phương pháp lạ lùng. Chị em thường nói tôi là 1 con người quá đỗi khô khan và thực tế. Khi nghe đến mẹ nói do đó tôi chỉ cười mà không còn phủ thừa nhận điều đó, vì bản chất con bạn tôi vốn dĩ là như vậy. Thơ văn trong khi là một chiếc gì thừa xa xỉ đối với tôi. Tôi chỉ say mê là fan đọc phần nhiều cuốn sách hay chứ không hề thích là người viết ra hồ hết cuốn sách đó.

Xem thêm: Cảm Nhận Về Cảnh Cho Chữ - Trong Chữ Người Tử Tù Hay Nhất (28 Mẫu)

Rồi một ngày bao gồm một thiên sứ sẽ mỉm cười với tôi và tín đồ đã mang cô đến, lúc ấy thì mọi việc đã thay đổi khác. Cô thường nói với cửa hàng chúng tôi "mỗi em đề nghị tìm với thuộc một câu thơ cơ mà mình thích, vì vậy tâm hồn sẽ cảm giác nhẹ nhõm hơn", tôi không hiểu biết nhiều câu nói đó của cô mang lại lắm tôi chẳng thể tìm cho chính mình được một câu thơ mà lại tôi yêu thương thích cũng giống như việc bắt tôi yêu cầu yêu thơ là hoàn toàn không thể. Dẫu vậy giờ đây, tôi đã rất có thể hiểu và cảm thấy được 1 phần nào đó của rất nhiều bài thơ qua lời giảng của cô. Sự nhiệt tình, nhiệt huyết của cô ý đã truyền xúc cảm vào con người vốn khô ráo của tôi. Những nội dung bài viết văn sau đó so với tôi không thể là thừa khó, cơ mà trôi qua thật dễ dãi khi đều lời giảng của cô vẫn còn văng vẳng bên tai.

Không chỉ là cô giáo đối với tôi, cô tịnh tâm còn là một người "mẹ" luôn luôn luôn lắng tai và luôn cho tôi số đông lời khuyên nhằm tôi có thể biết mình có tác dụng gì. Đã có nhiều lần tôi nói chuyện, trung ương sự với "mẹ", qua những lần nói chuyện, trung tâm sự ấy tôi thấy mình trưởng thành lên những lắm. Ở "mẹ" gồm có điều mà tôi không thể có và tôi biết là tôi nên học ở chị em nhiều thứ lắm. Đó là việc lạc quan, vui vẻ, tấm lòng vì người khác và quan trọng nhất là phải luôn luôn sống thật cùng với lòng mình.

Đó là toàn bộ những tình cảm của tôi so với "mẹ Thanh Tịnh" của tôi! Còn chúng ta thì sao? Bạn chắc chắn phải có một thời cắp sách đến trường, mặc dù cho là ở đâu, mặc dù bao lâu thì chắc hẳn rằng bạn cũng đều có những kỷ niệm về trường lớp, thầy cô, bạn bè. đáng nhớ vui, buồn, hồi ức về thầy cô, các bạn bè, trường lớp, phần lớn đáng nhằm nhớ cùng trân trọng. Gồm lẽ, lúc còn ngồi bên trên ghế công ty trường không có ai trong họ cảm cảm nhận hết hơi ấm từ bạn bè, từ rất nhiều lời răn dạy của các tâm hồn trên bục giảng. Một trong những người trong bọn chúng ta, thấy phần nhiều lời răn đe, trách móc của thầy cô là thừa và lấy làm tức giận vì toàn bộ những điều đó, chỉ ao ước nhanh thật nhanh giỏi nghiệp để bay xa thật xa các ngày tháng đống bó bên những thầy, cô với bảng black và phấn trắng. Nhưng cầm cố rồi? Khi vẫn xa, bạn sẽ cảm thấy như tôi đã đánh mất thứ nào đấy rất lớn trong đời. Chẳng còn hồ hết lời răn đe, chẳng có trách phạt cùng chẳng thể mập lên thêm được nữa. Không hề những người hướng dẫn trong đời, họ phải tự học hỏi, trường đoản cú rút tỉa kinh nghiệm từ những bài học có thiệt trong cuộc sống. Và những bài xích học thực tiễn của cuộc sống thường ngày thì không thể khô khan nữa, nó sinh động, nó nóng nực và bọn họ không tất cả nhiều thời cơ để có tác dụng sai, bởi khi làm sai bọn họ phải trả giá chứ không đơn giản dễ dàng là lời răn đe ngọt ngào và lắng đọng vô hại. Đến lúc đó bạn bắt đầu hỏi: "Còn ai nhớ, ai quên nhỏ đò xưa...?" cơ hội đó hợp lí là muộn lắm không? hãy quý trọng trong thời gian tháng học trò, hãy cố gắng tận hưởng khoảng thời gian hạnh phúc duy nhất đời mình. Có thể bạn không tin tưởng tôi, nhưng phần đông thầy giáo, thầy giáo đang đứng bên trên bục giảng kia, họ không chỉ là có bảng đen và phấn trắng, họ còn có tình yêu thương vô bờ dành cho bạn, mang lại tôi cùng cho mọi ai được gọi là học tập trò. Họ bao gồm cái điện thoại tư vấn là tâm huyết với từng phần tương lai nhỏ dại bé. Chuyên cần cảm dìm đi, chắc chắn bạn sẽ cảm thấy một triết lý cho tương lai của chính mình từ khu vực thầy cô của bạn. Vì từ những bài học và lời răn dạy họ sẽ lớn lên bạo gan mẽ, đã góp nhặt được rất nhiều điều cho cuộc sống thường ngày và các va chạm thực tiễn trong cuộc sống phía trước. Hãy sống hết mình cho trong năm tháng quý báu mà lại các các bạn sẽ có, đã có, với đã có các bạn nhé!...

Cuối nội dung bài viết này, tôi quan yếu quên nói lên lời tri ân đối với cô công ty nhiệm của mình cùng với những thầy giáo viên đang đứng trên bục giảng trồng người. Tôi kính chúc quý thầy cô có nhiều sức khỏe, hạnh phúc và gặt hái nhiều đóa hoa tươi thắm trong sự nghiệp của mình.

Viết về đông đảo kỉ niệm với thầy giáo viên để khám phá tấm lòng, tình cảm của thầy cô với phần đông thế hệ học trò 

7. Bài bác mẫu số 7: cảm giác về thầy, cô giáo

Cho đến giờ tôi vẫn bắt buộc quên được cô Thanh Mai, gia sư đã dìu dắt tôi trong suốt trong thời hạn lớp một, lớp hai. Đối với tôi, cô hệt như người chị em thứ nhị vậy.

Hình hình ảnh của cô tôi còn lưu giữ như in. Dáng vẻ cô tương đối gầy, cao dong dỏng. Mái tóc đen óng, xõa ngang vai. Cô bao gồm khuôn mặt trái xoan, vô cùng xinh. Mà lại tôi nhớ duy nhất là góc nhìn dịu dàng, cất đầy tình thương yêu của cô.

Nhớ lại hồi mới bước vào lớp một, tôi còn là một trong những cô bé rụt rè, nhút nhát. Cơ hội đó, tôi chỉ biết ngồi một chỗ, chẳng dám thì thầm hay vui đùa với ai. Và rồi cô đến mặt tôi, an ủi động viên tôi làm cho quen với những bạn. Giọng nói của cô thật nhẹ nhàng. Với tôi đã rất có thể hoà đồng với các bạn.

Hồi đó, tôi vẫn còn đấy quá bé, chỉ thấy cô sao mà lại giống tiên nữ trong truyện cổ tích thế. Thời gian nào cô cũng nở thú vui với tôi, ánh mắt cô như khích lệ tôi. Phần đông lúc tôi có chuyện buồn, cô lại đến bên an ủi tôi, cô luôn luôn biết biện pháp làm tôi vui hơn. Rồi gồm khi tôi mắc lỗi, cô cũng không mắng mỏ gì mà lại chỉ vơi nhàng nhắc nhở.

Chính do vậy mà lại tôi vô cùng yêu dấu cô. Tất cả chuyện gì bi tráng hay vui, tôi phần lớn kể mang lại cô nghe. Tôi vốn luôn cố gắng học thiệt tốt, thiệt ngoan để cô vui lòng. Thật vui biết bao những lần được nghe cô khen.

Nhưng tất cả một chuyện cơ mà tôi luôn luôn nhớ mãi. Hồi kia tôi mắc một khuyết điểm, chính là chữ tôi cực kì xấu. Dịp nào tôi cũng trở nên điểm yếu môn chính tả. Giáo viên đã các lần nhắc nhở nhưng tôi vẫn cứ chứng nào tật ấy. Cô giáo đã rất bi thảm và tôi dìm ra điều đó trong đôi mắt cô. Tôi thấy mình đã có lỗi hết sức lớn, đã tạo nên cô buồn. Tôi rất ăn năn hận. Vậy là tự đó, tôi quyết tâm luyện chữ cho thật tốt. Với rồi chữ tôi đã có được xếp vào hàng tuyệt nhất nhì vào lớp. Thấy tôi tiến bộ, cô cũng khá vui.

Xem thêm: Viết Phương Trình Tiếp Tuyến Vuông Góc Với Đường Thẳng Có Phương Trình Là

Rồi còn biết bao kỉ niệm so với cô. Cô vẫn dạy mang lại tôi không hề ít điều tuyệt lẽ phải. Đương nhiên tình thân của cô chưa hẳn chỉ giành cho riêng tôi nhưng cô coi tất cả học sinh chúng tôi như là con của bản thân mình vậy. Cô rèn cho chúng tôi những thói quen tốt và sửa cho cửa hàng chúng tôi những kiến thức xấu. Chưa khi nào cô nói gắt với công ty chúng tôi một lời nào, lúc nào cô cũng êm ả dịu dàng chỉ bảo bọn chúng tôi.

Bây giờ tôi sẽ lớn, tối thiểu cũng đủ lớn để có thể hiểu được các công lao to phệ của cô đối với tôi. Tuy bây giờ tôi không thể học cô nữa nhưng tôi cũng chưa bao giờ quên cô cùng sẽ không bao giờ quên cô. Cô đang mãi mãi là cô tiên xuất sắc bụng trong kí ức tuổi thơ của tôi.